Em có thích Hàm Châu không?
Kiều Tẫn lập tức choáng váng.
Cậu lúc thường chỉ đều là sợ sệt, làm sao có khả năng thích hắn.
Cậu cũng không muốn nói dối, không thể làm gì khác hơn là khó khăn cắn môi không dám nói lời nào.
Lục Bình Ngôn thu lại hết biểu cảm khiếp sợ trên mặt Kiều Tẫn rồi lại lướt qua nam nhân bên cạnh, Lục Hàm Châu nháy mắt trầm xuống.
Kiều Tẫn ở trong lòng suy đoán hắn chắc chắn cũng không thích cuộc hôn nhân này. Hơn nữa còn nói qua ngoại trừ yêu đương bên ngoài cái gì cũng có thể cho cậu, vậy nhất định không hy vọng cậu thích hắn.
Nhưng mà.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt Lục Hàm Châu một chút, cắn môi nhịn xuống kích động muốn lắc đầu, trực giác cho rằng hắn sẽ tức giận, nói không chừng còn có thể sẽ phạt cậu.
Trong sân yên tĩnh, tiếng hít thở ba người đan xen vào nhau, sóng ngầm mãnh liệt.
Lục Bình Ngôn và Lục Hàm Châu lại mỗi người một ý nghĩ, làm khó dễ Kiều Tẫn vô tội tìm không ra đáp án.
Lục Bình Ngôn: "
" Vấn đề này cũng cần suy nghĩ lâu như vậy sao?"
"
Kiều Tẫn nhìn Lục Bình Ngôn, bỗng nhiên đem đầu chôn trong lồng ngực Lục Hàm Châu, vô tình làm nũng: "
" Bao giờ mới về nhà, em buồn ngủ."
"
Chỗ này wait a minute một chút nhỉ, mình thấy chỗ này để Kiều Kiều xưng "
" em "
" là hợp nhất nhưng quan trọng là cái danh xưng về sau, quá sớm để Kiều Kiều xưng em UwU. Tui không biết khi nào nên thay đổi xưng hô của Kiều Kiều nữa TT. Lục tổng thì sắp rồi ^^.
Lục Bình Ngôn ngẩn ra.
Lục Hàm Châu cũng bị cái "
" ôm ấp yêu thương "
" đột nhiên xuất hiện này của cậu làm cho lòng mềm nhũn, mỉm cười nói: "
" Ngủ đi, tôi ôm em."
"
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn Lục Bình Ngôn, nhàn nhạt nói: "
" Kiều Kiều nhát gan, đại xa việc gì phải bắt nạt em ấy, có chuyện gì hỏi tôi là tốt rồi."
"
—
Lục Hàm Châu đã hơn mười năm không có ở trong nhà, phòng ngủ phỏng chừng cũng không có ai thu dọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!