Chương 104: Hoàn Chính Văn

Lục Bình Ngôn ngẩng đầu nhìn Lục Hàm Châu.

Lục Hàm Châu không để ý đến anh, dắt tay Kiều Tẫn đi, lực tay rất lớn làm cổ tay cậu đỏ ửng, Kiều Tẫn cũng không giãy ra, mặc hắn nắm, chờ ra đến cửa mới khẽ gọi một tiếng, "Đàn anh ơi."

"Có chuyện gì vậy em?" Lục Hàm Châu dừng bước cúi đầu nhìn mới phát hiện cổ tay cậu bị mình nắm đến đỏ ửng, vội buông tay ra, "Có đau không em?"

Kiều Tẫn khẽ lắc đầu, cậu muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói như nào chỉ đành rũ mắt xuống không nói gì.

Lục Hàm Châu xoa mặt cậu, "Em sợ sao?"

"Không phải đâu."

"Khiến em trải qua nhiều thứ như vậy, nếu như không có tôi em sẽ vui vẻ theo đuổi đam mê múa ba lê, làm những chuyện em mong ước, sau đó..."

Kiều Tẫn đặt tay lên môi hắn ngăn hắn nói tiếp, xét theo tính cách Lục Hàm Châu, hắn không thể nào nói ra những lời này chỉ là hôm nay nhìn thấy kết cục của Lục Dương Huy, lại còn phải gặp Lục Bình Ngôn làm cho hắn không khỏi nhớ đến một câu.

Nếu như hắn không tồn tại trên đời này, Lục Dương Huy và Dương Cần không sinh ra thù oán, Kiều Tẫn không bị tử kỷ, Lục Bình Ngôn không mất đi đôi chân và Tôn Khang Hoa sẽ không chết.

Nếu như hắn không được sinh ra, sẽ có rất nhiều bi kịch không xuất hiện...

ngôn tình hài

Kiều Tẫn sợ hắn nói tiếp nên không dám buông tay ra, nghiêm túc nhìn vào mắt hắn nói: "Nhưng em không muốn như vậy, nếu như thế giới này không có anh, vậy em cũng không muốn sống tiếp nữa."

Lục Hàm Châu ngây ra giây lát.

Kiều Tẫn xoa nhẹ lông mày hắn, "Xoa một cái là sẽ không còn khó chịu nữa nha."

Lục Hàm Châu cười cười thở dài, "Em đang dỗ trẻ con đấy à."

Kiều Tẫn nháy mắt một cái, lấy một viên kẹo ở trong túi bóc ra cho vào miệng hắn, học theo bộ dạng lúc mắng người của hắn, giả vờ hung dữ: "Mau gọi baba!"

Lục Hàm Châu nhíu mày, ôm lấy eo cậu nhẹ uy hiếp, "Gọi gì cơ?"

Kiều Tẫn không trả lời, lại học hắn hay trêu trọc mình, hôn lên môi hắn, "Ngoan, để tui thử xem kẹo vị gì."

Lục Hàm Châu, "Nhóc con dám câu dẫn tôi, cậy ở đây là trước cửa tòa án nên nghĩ tôi không dám làm gì em à."

Kiều Tẫn thuận miệng liếm một cái, "Phải."

Lục Hàm Châu gõ nhẹ trán cậu, ": úc mới gả cho tôi chỉ cần nhìn thấy tôi là đã sợ đến run chân rồi, giờ thì sao nào, càng ngày càng lớn mật."

Kiều Tẫn bị hắn trêu liền có chút thẹn thùng.

"Sao em lại sợ tôi như vậy? Lúc còn bé có ấn tượng gì về tôi à?"

Hai má Kiều tẫn ửng đỏ, nhỏ giọng giải thích rằng là do mình nghe Dương Cần và Phùng Ngọc Sinh nói về Lục Hàm Châu cho nên mới mơ thấy ác mộng đáng sợ rồi từ đó về sau liền sợ luôn người này.

Lục Hàm Châu trầm mặc vài giây, "Mơ bị tôi đánh đập sao?"

Kiều Tẫn híp mắt cười, "Ai bảo anh tiếng xấu vang dội, anh không được trách em đâu nha.

Nếu mà anh ôn nhu như giáo sư Phó thì em sẽ không sợ anh, cũng sớm..."

"Sớm làm gì?"

Kiều Tẫn tự biết mình lỡ lời, không dám lên tiếng nữa.

Lục Hàm Châu càng ngày càng khó đoán, mỉm cười nhìn Kiều Tẫn, vuốt ve vành tai cậu, thấp giọng như tuyên án mà nói: "Vậy tôi đây cũng muốn xem xem giấc mơ kia khủng bố đến mức nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!