Chương 103: (Vô Đề)

Lục Hàm Châu cũng muốn gặp bạn của Kiều Tẫn, đến lúc xe khởi động liền hỏi cửa hàng A Diễn ở chỗ nào.

Kiều Tẫn chỉ đường, thuận miệng nói, "Hôm nay cữu cữu hỏi em chuyện đó, anh không nói với em."

Lục Hàm Châu hơi chần chờ, "Em không hiểu được chuyện đó, không đến thì tốt hơn."

Kiều Tẫn nghiêng đầu nhìn chằm chằm gò má Lục Hàm Châu làm hắn có hơi mất tự nhiên, cười quay đầu nhìn cậu: "Em nhìn tôi như vậy làm gì, mặt tôi dính gì sao?"

Kiều Tẫn vừa bị hắn nói như thế liền lúng túng thu mắt.

"Dính nhiều lắm sao?"

Kiều Tẫn nhìn hắn trêu cậu, duỗi tay nắm lấy tay hắn đặt lên bụng cậu, một lần nữa ngẩng đầu nhìn gò má hắn, nghiêm túc nói: "Người một nhà."

Lục Hàm Châu suy nghĩ nửa ngày, "Em chắc chắn muốn đi với tôi?"

Kiều Tẫn gật đầu.

"Được, vậy cùng đi."

Lục Hàm Châu để một tay nắm lấy tay Kiều Tẫn, có thể cảm giác được Kiều Tẫn đang dần dần thay đổi.

Trước đây không thích nói chuyện với người lạ, càng không muốn chủ động bước vào thế giới của hắn, bây giờ lại chủ động yêu đầu muốn tham dự vào cuộc đời hắn.

Đứa nhỏ này càng lớn càng ngoan.

"Kiều Tẫn đấy à, cậu tới có chuyện gì không?" A Diễn vừa đi đâu đó trở về, cửa hàng vừa mở ra liền nghe thấy tiếng chuông cửa reo, ngẩng đầu lên nhìn thấy Kiều Tẫn đang dẫn theo một người đàn ông.

"Tôi tới xem chút đồ." Kiều Tẫn mất tự nhiên xoa xoa vành tai, có chút gượng gạo mà giới thiệu với A Diễn, "A Diễn, đây là..."

Lục Hàm Châu không nói, yên tĩnh đợi Kiều Tẫn giới thiệu, Kiều Tẫn mím mím môi, vất vả mãi mới nói được, "Tiên sinh của tôi." Nói xong liền quay đầu lại nhìn Lục Hàm Châu, "Anh ơi, đây là A Diễn."

Lục Hàm Châu đưa tay ra, thay Kiều Tẫn bổ sung tên của mình, "Xin chào, tôi là Lục Hàm Châu."

Thanh niên sau quầy cũng chìa tay ra, "Chào Lục tiên sinh, tôi Tôn Diễn, nếu không ngại có thể gọi A Diễn giống Kiều Tẫn."

Lục Hàm Châu hơi gật đầu, A Diễn từ sau quầy đi ra, híp mắt cười nói: "Mời ngài xem qua xem có đồ vật gì cần mua ở cửa hàng này không nhé."

Lục Hàm Châu cũng cười, "Rất biết làm ăn."

A Diễn nói: "Giống nhau cả thôi."

Lục Hàm Châu cảm thấy hắn không quá vừa mắt mình, đôi lúc còn ẩn ẩn địch ý, lúc đi phía sau Kiều Tẫn liền ghé vào tai cậu hỏi, "Bảo bối, tên A Diễn này có ý gì với em không vậy?"

Kiều Tẫn bị hắn làm cho sợ hết hồn, "Sao có thể!"

"Hình như tên này không thích tôi."

Kiều Tẫn cẩn thận nghiêng đầu nhìn A Diễn một cái, chỉ thấy A Diễn cũng vừa vặn ngẩng đầu lên nhìn cậu hơi mỉm cười, thời điểm bốn mắt nhìn nhau Kiều Tẫn lập tức cúi đầu.

"Làm sao có thể chứ." Kiều Tẫn nhỏ giọng ghé vào tai hắn, "A Diễn đã có người trong lòng rồi mà, hình như là bác sĩ đó."

Lục Hàm Châu hừ lạnh, "Không biết là thật hay giả."

Kiều Tẫn ngẩng đầu liếc nhìn A Diễn, lại nhanh chóng mổ một cái lên khóe môi Lục Hàm Châu, giọng nói mềm như bông, "Anh không nên nghi ngờ ai cũng thích em nha, em không tốt chút nào cả, chỉ có mình anh yêu thích em thôi đó."

Lục Hàm Châu bá đạo ôm cậu hôn sâu một cái, nhíu mày, "Em có ý kiến gì à?"

Kiều Tẫn vội vàng lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!