Sau khi xong việc ở Lam Giang, Lục Hàm Châu quyết định đến bệnh viện một chuyến, cuộc gọi của Chu Uyển Dung lúc nãy hẳn là do lão Lục sai khiến, đã vậy hắn phải đi xem xem lão ta muốn bày mưu gì với hắn.
Tinh thần Lục Dương Huy quả thật không quá tệ, còn có thể cùng Mặc Mặc chơi game, vẻ mặt dù không tốt như lúc bình thường nhưng so với những gì lão đã trải qua thì cũng đã là tốt lắm rồi.
Xem ra việc Dương Cần chết làm cho lão yên tâm hơn không ít.
Lục Hàm Châu đứng ở cửa một lúc, vẫn là Mặc Mặc nhìn thấy hắn đầu tiên, "Chào chú hai."
"Ừm." Lục Hàm Châu đi vào phòng bệnh Chu Uyển Dung đứng lên trước, nhưng lại không dám nhìn thẳng mắt hắn, mất tự nhiên mà nói: "Mặc Mặc, bà nội dẫn con ra ngoài chơi được không?"
Lục Dương Huy không ngăn cản, buông Mặc Mặc đang chơi game ra, đưa tay sửa lại áo khoác mỏng.
Trong không khí thoang thoảng từng đợt nóng ẩm, Lục Dương Huy cảm thấy bản thân cũng sắp đi đến hồi kết.
Lục Hàm Châu cứ như vậy đứng trước mặt lão, giống như rất nhiều năm trước, cái ngày mà hắn tiếp quản Lục thị, vẻ mặt lãnh đạm không chút độ ấm.
Lục Dương Huy chỉ liếc mắt nhìn, liền dời tầm mắt.
Lục Hàm Châu cũng không còn là một thằng nhóc choai choai ngây thơ, mỗi ngày hắn sống trên đời này, lão sẽ đều tự mình nhắc nhở hắn sai một li đi một dặm, chỉ cần bước sai một bước thì cả đời này sẽ phải sống với cái vết nhơ đó.
Mà chính lão, mỗi lần nhìn vết nhơ của đời mình xuất hiện trước mặt, liền hận không thể giết chết Lục Hàm Châu, coi như hắn chưa từng tồn tại.
Cũng may, Lục Hàm Châu thức thời, trưởng thành một chính liền ở trường học không về nữa.
Nhưng mà quan hệ cha con cũng phải được duy trì ở một mức nhất định, đôi bên cùng ngầm hiểu không vượt quá giới hạn, cũng giống với hiện tại, không ai chủ động mở miệng trước.
Lục Dương Huy kìm nén chán ghét vào trong lòng, "Sau khi tôi chết, tôi sẽ giao cho mẹ con cậu một ít bất động sản, đảm bảo cuộc sống của hai người, kể cả Kiều Tẫn đều không cần phải lo nghĩ."
Lục Hàm Châu không đáp.
Lục Dương Huy cũng không hy vọng hắn trả lời, tự mình nói tiếp: "Nếu cậu đồng ý, tôi cũng có thể giúp anh mở một công ty nhỏ.
Cậu cũng không cần phải làm việc cho Chúc Xuyên nữa, ăn nhờ ở đậu không phải kế lâu dài."
Lục Hàm Châu mặt mày bất biến, hắn cứ tưởng Lục Dương Huy đã biết công ty trên danh nghĩa Chúc Xuyên thật ra là của hắn nhưng cuối cùng lão lại không biết gì.
"Tôi biết cậu hận tôi, nhiều năm như vậy tôi đối xử với cậu cũng không tốt đẹp mấy, cũng không để ý đến cậu nhiều." Lục Dương Huy cúi đầu, đưa tay che mặt trầm thấp thở dài, giọng dường như có chút run rẩy.
"Cậu không muốn nhận mặt người cha này cũng không sao, hiểu lầm tôi cũng không sao, nhưng cậu thật sự muốn vì một người ngoài mà dìm tôi xuống đáy vực sao?"
Lục Hàm Châu chờ lão nói tiếp.
"Tôi không còn sống được bao lâu nữa, coi như có thoát được tội thì cũng chả còn ý nghĩa gì, nhưng cậu không thể tính nợ cả anh trai cậu, nó vô tội."
"Đôi chân của nó cũng là vì giúp cậu nên mới mất đi, coi như là cậu bồi thường cho nó đi, nếu cậu còn chút lương tâm thì hãy buông tha vụ án này đi.
Coi như là tôi trên danh nghĩa cha cậu mà cầu xin cậu." Lục Dương Huy nói nửa câu liền muốn quỳ, Lục Hàm Châu cũng không ngăn cản, nhìn lão quỳ trước mặt mình, vẻ mặt lạnh nhạt.
"Nói xong chưa?"
Lục Hàm Châu lùi về sau hai bước, nhàn nhạt nói: "Trên huyết thống, ông là cha tôi, tôi không nhận nổi cái quỳ này của ông.
Nhưng nói về vụ án, ông nên dành cái quỳ này cho tất cả mọi người."
Lục Dương Huy thất thần nửa ngày, cười khổ một tiếng, từ dưới đất bò dậy, sống lưng thẳng tắp ngồi lại trên giường.
Tất cả đều giống như một màn kịch đã kết thúc, một màn kịch mới diễn ra, nhanh đến làm người ta phản ứng không kịp.
"Sao không diễn thêm chút nữa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!