Trước đây Kiều Tẫn chỉ sợ mỗi lần Chu Tố đánh nhau.
Một là đánh nhau hơn nửa là vì cậu, do vậy mà mặt mũi thường xuyên bầm dập, một lần nghiêm trọng nhất là tay bị sưng đến một tuần, thiếu chút nữa gãy cả chân.
Hai là Kiều Tẫn nhát gan, không chịu nổi mất cái này.
Về mặt khiêu vũ, Chu Tố cũng rất có thiên phú, nhưng hoàn toàn không giống với Kiều Tẫn.
Chu Tố hoàn toàn không có hứng thú với phương diện này, nhận diễn cũng đều là vì Kiều Tẫn.
"Cậu đừng đánh nhau nữa." Kiều Tẫn nhẹ giọng khuyên nhủ, "Vũ đoàn kia tớ có biết, cô Phương nói đoàn đó có tầm ảnh hưởng rất lớn trong giới, nếu cậu đắc tội với họ, sau này sẽ rất khó khăn."
Chu Tố vừa định mở miệng, bỗng nhiên kì quái nhìn chằm chằm Kiều Tẫn.
"Sao, sao thế?"
"Sao cậu không nói lắp?"
Kiều Tẫn há miệng, hình như rất lâu rồi cậu không có nói lắp nghiêm trọng như trước kia, chỉ là thỉnh thoảng không quá trơn tru, hơi đứt quãng một chút, không còn giống như trước đây, chỉ cần căng thẳng một chút sẽ nói không nên lời."
Chu Tố nhìn bộ dạng Kiều Tẫn, nhớ tới thời điểm hai người mới quen, cậu bị Khương Phi chặn ở cổng sau, bị ép tới mặt đỏ tai hồng không nói nên lời, gấp đến đỏ bừng con mắt.
Khương Phi bắt cậu nói chuyện, biết cậu không nói nổi liền cố tình ép buộc cậu: "Chỉ cần cậu nói một câu, tôi sẽ để cậu đi, thấy sao?"
Kiều Tẫn gấp gáp siết chặt hai tay, đôi môi run rẩy mở ra nhìn cực kì đáng thương.
Chu Tố đạp đổ một cái ghế nhựa, nhắc nhở Khương Phi, "Này, mày mù à? Không nhìn thấy cậu ấy đang rất khó chịu sao?"
Khương Phi quay người, hung hăng quát, "Liên quan gì đến mày."
"Đi bắt nạt Omega thì có gì tự hào, có bản lĩnh đến đây đánh với tao một trận, mày thắng tao cút, sau này nhìn thấy mày tao cũng không dây đến nữa."
Khương Phi liếc nhìn Chu Tố, "Sao tao phải đánh với mày, mày ăn no rửng mỡ à?"
Chu Tố đi tới, che chở Kiều Tẫn ở phía sau, "Đây là bạn trai tao, mày không muốn đánh vậy bây giờ tao đánh mày."
Từ lần đó, Khương Phi và Chu Tố bắt đầu kết mối thù, hai người đều bị thương, kẻ tám lạng người nửa cân.
Kiều Tẫn đương nhiên không phải loại thừa dịp bỏ chạy mà đừng ở một góc nhìn chằm chằm Chu Tố.
"Này, sao cậu còn không đi."
Kiều Tẫn không nói ra lời, rõ ràng sợ muốn chết mà vẫn không chịu đi, mãu đến tập lúc hai người kia đánh nhau máu me đầy mặt mới dám cẩn thận chạy đến dùng tay áo lau máu cho Chu Tố.
Thời điểm đó đúng lúc Chu Tố đang thời kì nổi loạn, mỗi ngày đều hận không thể đánh đến thân tàn ma dại, kết quả nhìn thấy ánh mắt quan tâm, cảm kích của Kiều Tẫn liền lập tức không muốn đánh nữa.
Cặp mắt trong trẻo kia, có thể gột rửa mọi điều nhơ nhuốc trên đời này.
Chu Tố thở một hơi, gắp lên miếng sườn cuối cùng trên đĩa, nghiêng đầu nói: "Dì Lý làm xương sườn ngon quá xá, có bán thêm bên ngoài không ạ?"
Dì Lý cười rộ lên, "Bao giờ cháu đến chơi với Kiều Kiều dì sẽ làm cho."
Chu Tố rụt cổ một cái, "Cháu nào dám đến thường xuyên, anh Lục giết cháu mất."
Hai má Kiều Tẫn ửng đỏ, nhỏ giọng nói: "Cậu cứ đến đi, tớ sẽ khuyên anh ấy, đừng hung dữ với cậu như vậy."
"Thôi, tớ còn muốn sống thêm mấy năm nữa cơ, cậu không khuyên còn tốt, cậu khuyên rồi tớ sợ anh Lục sẽ lập tức giết tớ mất." Chu Tố ăn cơm xong, rút một tờ giấy ra lau miệng, "Chồng cậu đáng sợ hơn tên ngu ngục* kia nhiều, tớ không thể chọn cách đánh nhau với chồng cậu được đâu."
*Gốc là ngu ngốc, tiếng Việt mình có nhiều từ hay với nhiều mức độ, trạng thái khác nhau lắm, mình định để là ngu bu*i cơ =)).
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!