Chỉ có một phòng thay đồ!
Đây ý là nhất định cậu phải thay quần áo trước mặt Lục Hàm Châu?
Lục Hàm Châu phát hiện cậu chần chờ, biết là cậu đang thẹn thùng, không quen thay quần áo trước mặt người lạ. Sợ sau đó thời điểm chụp ảnh cậu cũng căng thẳng liền cố ý đùa: "
" Làm sao không cởi? Muốn tôi hỗ trợ sao?"
"
Kiều Tẫn nghẹn đến mặt đỏ bừng, ngón tay siết chặt quần áo Lục Hàm Châu đưa cho, bỗng nhiên nghĩ đến một biện pháp, "
"Vậy anh... Anh thay trước, tôi sẽ quay mặt đi."
" "
" Kiều Kiều."
" Lục Hàm Châu cúi người, dựa vào bả vai cậu nói: "
" Thợ chụp ảnh bên ngoài kia, cậu đừng chỉ nhìn cô ấu là phụ nữ, thật ra cũng là một Alpha. Đừng phóng loạn tin tức tố trước mặt cô ấy."
"
Kiều Tẫn chỉ cần ở cùng Lục Hàm Châu liền không chú ý được thêm ai khác, bận sợ sệt hắn đương nhiên không chú ý tới Lộc Hồng là Alpha hay Omega. Cậu vừa phát hiện vừa rồi phóng ra tin tức tố mới sốt sắng hỏi: "
"Vậy, làm sao bây giờ?"
"
Lục Hàm Châu khẽ cau mày: "
" Theo tôi điều tra, Phùng Ngọc Sinh và Phùng Triều Ân đều là Alpha, mẹ cậu là Omega, bọn họ không dậy cậu khống chế tin tức tố sao?"
"
Kiều Tẫn mờ mịt lắc đầu một cái, hai người kia chỉ cần nhìn thấy cậu đã thấy phiền rồi, làm sao có khả năng đi dạy cậu. Còn Dương Cần, chắc là đã quên rồi.
Lục Hàm Châu nhìn đứa nhỏ trên mặt toàn là hơi thở thiếu niên, làn da trắng nõn, tinh xảo, trên gáy còn có thể nhìn thấy mạch máu nhợt nhạt, lại thêm hai má vì nóng mà ửng đỏ. "
" Muốn học không?"
" Lục Hàm Châu cúi người, đưa ngón tay đặt lên gáy cậu, cảm giác cậu đột nhiên co rúm lại, đưa tay ma sát da dẻ mềm mại, hạ thấp giọng lặp lại một lần, "
" Cậu một thân toàn là vị sữa."
"
Kiều Tẫn một mảng cổ kia như là thiêu cháy, bản năng muốn cự tuyệt, nhưng Lục Hàm Châu lại hô hấp rất gần rồi. Cậu sợ nếu mình cự tuyệt, hắn sẽ trực tiếp cắn một cái, không thể làm gì khác hơn là nhẫn nhịn sợ hãi, gật gật đầu.
Tay Lục Hàm Châu từ sau gáy cậu tiến vào, nhẹ nhàng xoa xoa tại tuyến thể hai lần lập tức kích thích người dưới thân run lên, hô hấp loạn một cái một luồng tin tức tố theo đó cũng vọt ra.
Đứa nhỏ này thật sự, quá nhạy cảm. "
" Trừ tôi ra, không có bất luận người nào sờ nơi này, biết chưa?"
" Lục Hàm Châu nhớ ngày hôm đó cậu bị một nam sinh ôm, ánh mắt liền tối lại, trầm giọng răn dạy: "
" Nếu không thì sẽ bị đánh, hiểu chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!