Chương 1: Chúng sinh đều là cây cỏ

"

" Chào cậu, tôi là luật sư của của tiên sinh Lục Hàm Châu, Trình Quân. Lục tiên sinh nhờ tôi đến cùng cậu ký thỏa thuận."

"

Trình Quân liếc nhìn nam nhân trước mặt... Không, phải nói là thiếu niên.

Người này thoạt nhìn còn nhỏ hơn so với tuổi một chút, da dẻ trắng cực kỳ, đại khái là bởi vì căng thẳng nên trên người tỏa ra nhàn nhạt tin tức tố mùi sữa.

Thiếu niên kia gọi là Kiều Tẫn, mới vừa đầy mười tám tuổi, ba tháng trước đã phân hóa, là Omega, lập tức trở thành vợ hợp pháp của người ủy thác anh.

Bởi vì xã hội hiện nay, quần thể Alpha càng lúc càng đông, tổng nhân số Omega lại có xu hướng giảm xuống, vì để đảm bảo yêu cầu cân bằng giới tính, cục quản lý gen ra một quy định ưu tiên hàng đầu.

Mỗi một Alpha hoặc một Omega sau khi phân hóa nhất định phải tiến hành đăng ký tại cục quản lý gen, sau đó căn cứ theo độ khớp gen từ cục quản lý gen mà tiến hành hôn nhân ghép đôi.

Cái quy định này rõ ràng mang theo tính cưỡng chế, khiến người ta phản cảm rồi lại không thể chống lại.

Kiều Tẫn sau khi phân hóa không lâu liền tiến hành đi đăng ký, cục quản lý gen từng ghép đôi cho cậu một Alpha, tuổi xấp xỉ cậu, nhưng cậu còn hoàn toàn chưa biết được thân phận của người kia, cục quản lý gen đã gửi xuống văn kiện.

Đối tượng kết hôn của cậu đã xác nhận lại, thay đổi một người khác.

Nghe đâu tin tức tố của người này khớp với cậu đến 99%, hai người kết hợp nhất định có thể sinh ra đời sau vô cùng ưu tú. Để không có gì ảnh hưởng đến sự sinh sản này, sở nghiên cứu gen muốn bọn họ mau chóng kết hôn.

Nhưng cậu.

Cậu mới mười tám tuổi.

Kiều Tấn mặc một cái áo vải màu xanh nhạt, bên ngoài có khoác thêm áo len vàng nhạt, hai tay đan xen đặt trên đầu gối, trên chóp mũi còn đọng lại vài giọt mồ hôi tinh tế.

Đoán chừng là bởi vì nóng nên mới theo bản năng động động cái cổ, lộ ra đường nét bên gáy trắng nõn, thoạt nhìn rất hồi hộp.

Bởi vì rũ mắt nên lông mi đen kịt hơi vểnh lên, đôi môi bị chính mình cắn đến đỏ chót cũng khẽ nhếch lên, nhưng chính là thủy chung không nói lời nào, lúc ngẩng đầu lên lại, viền mắt có chút hồng hồng.

Trình Quân cảm nhận được, thiếu niên trước mặt này có thể sẽ sắp khóc. "

" Kiều tiên sinh, hôn ước này đối với cậu mà nói trăm lợi mà không hại, cậu có thể tiếp tục đi học, làm bất kỳ chuyện gì cậu thích, Lục tiên sinh sẽ không can thiệp, thậm chí có thể giúp cậu mời danh sư đứng đầu giới vũ đạo đến dạy ngài."

"

Trình Quân máy móc mở miệng, đem giấy tờ hôn nhân đẩy đến trước mặt Kiều Tẫn, có chút không kiên nhẫn nhíu mày: "

" Một giờ, tôi cho là đủ để cậu đưa ra quyết định."

"

Kiều Tẫn cụp mắt nhìn giấy tờ hôn nhân, còn có một tờ hợp đồng trong tay Trình Quân, vẻn vẹn một giờ, muốn cậu quyết định có kết hôn cùng một người xa lạ hay không.

Cậu muốn nói không đủ, cảm thấy nói không ra, lại nhỏ giọng hỏi: "

" Lục Hàm Châu tại sao không tới?"

" "

" Lục tiên sinh đang phải xử lý một hạng mục quan trọng không rảnh đến đây, nhờ tôi đến nói quyền lợi cùng nghĩa vụ của cậu."

"

Kiều Tẫn khẽ cắn răng, âm thanh thả rất nhẹ lại chậm rãi, mang theo một chút rụt rè, "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!