Lần đầu tiên Sở Âm nhìn thấy Chu Phóng là vào kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp 3.
Những người khác thi đại học xong, nếu không ở nhà chơi game thì sẽ ra ngoài liên hoan, chơi đùa với bạn bè, hoặc là đi du lịch giải sầu.
Nhưng Sở Âm thì không được.
Cô phải lên kế hoạch tận dụng ba tháng tới để kiếm tiền trả học phí.
Những người khác đều có gia đình, có ba mẹ tạo điều kiện cho đi học.
Nhưng cô thì không.
Cô chỉ có thể dựa vào bản thân mình.
Từ nhỏ đến lớn, mọi chi phí học tập của cô đều do các nhà hảo tâm tài trợ, mà cô cũng biết mình phải làm gì, cho tới bây giờ, thành tích của cô luôn rất xuất sắc, không chỉ muốn qua việc học tập để thay đổi cuộc sống của mình mà còn không muốn để những người giúp đỡ cô phải thất vọng.
Cô nhất định phải hành động mới không phụ lòng họ.
Nhưng học phí đại học đối với cô mà nói không phải là con số nhỏ, cô chỉ có thể ra ngoài kiếm tiền, Sở Âm cũng tự có giới hạn, cho nên chỉ làm những công việc an toàn và đảm bảo.
Cô chọn dạy thêm tại nhà cho các bạn nhỏ.
Buổi sáng cô làm gia sư cho bạn nhỏ nhà này, đến tối lại làm gia sư cho bạn nhỏ khác.
Mà cô bạn nhỏ cô làm gia sư buổi tối là cháu gái của Chu Phóng, Chu Tri Ninh.
Thật ra cô bạn nhỏ có một anh trai ruột, tên là Chu Đình, học rất giỏi, nhưng vì đang học cấp 3, gia đình không muốn làm cậu trễ nải việc học nên đặc biệt mời gia sư đến nhà dạy kèm cho cô bé.
Hôm đó Chu Phóng đến nhà tìm anh cả nói về chuyện công tác, nhưng thật không khéo, anh cả và chị dâu cả không ở nhà, trong nhà chỉ có Chu Tri Ninh đang học lớp 7 và gia sư của Chu Tri Ninh – Sở Âm.
Lúc anh ấn chuông cửa, Sở Âm đang hướng dẫn Chu Tri Ninh làm bài tập, Chu Tri Ninh muốn đi mở cửa, nhưng Sở Âm ngăn lại, "Để chị đi mở cửa cho, em cứ viết tiếp đi."
Nói xong, Sở Âm ra khỏi phòng ngủ của Chu Tri Ninh, đi mở cửa, cô cứ tưởng ba mẹ Chu Tri Ninh về, không ngờ lại gặp một người đàn ông xa lạ đứng ở ngoài.
Sở Âm quan sát anh một lúc, người đàn ông mặc vesr chỉnh tề, tóc tai chải chuốt cẩn thận, khuôn mặt anh tuấn, khí chất lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là một doanh nhân suất xắc.
Thấy cô, Chu Phóng hơi bất ngờ, anh khẽ nheo mắt lại, nhưng chỉ trong chớp mắt, giây tiếp theo anh đã lạnh nhạt hỏi Sở Âm: "Cô là ai?"
Sở Âm vội vàng nói: "Tôi là gia sư của Chu Tri Ninh."
"Người lớn trong nhà đâu?" Chu Phóng hỏi tiếp.
Sở Âm lắc đầu, "Đã ra ngoài hết rồi, nhưng tôi không biết họ đi đâu cả."
"Anh là…" Cô đứng ở cửa, ánh mắt không e dè nhìn thẳng anh, hỏi.
Chu Phóng: "Chú nhỏ của Chu Tri Ninh."
"Ồ.
" Sở Âm quay đầu gọi Chu Tri Ninh: "Chu Tri Ninh, chú nhỏ của em tới này."
Chu Tri Ninh đang không muốn làm bài tập, nghe vậy lập tức chạy ra, nhìn thấy Chu Phóng thì vui vẻ gọi: "Chú nhỏ! Lâu rồi chú không tới!"
Lúc này Sở Âm mới hoàn toàn chắc chắn Chu Phóng thật sự là người nhà của Chu Tri Ninh, cô mặc kệ ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Chu Phóng, im lặng nghiêng người để anh vào.
Chỉ là Chu Phóng không đồng ý mong ước của Chi Tri Ninh, chưa đến vài phút đã đuổi cô bé về phòng học bài, "Để chú gọi điện cho ba mẹ con, con mau về phòng làm bài tập đi."
Sai đó liếc nhìn Sở Âm đứng bên cạnh một cái, Sở Âm hiểu ý, đi tới kéo tay Chu Tri Ninh về phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!