Nằm mơ Chu Uyển Doanh không nghĩ tới sẽ nhận được cuộc gọi từ thầy Mạnh Lan.
Chiều hôm đó, khi cô đang tập thể dục ở bên ngoài thì bỗng dưng thầy Mạnh gọi điện cho cô, ông nói ông biết chuyện của cô rồi, bảo cô đến nhà ông một chuyến, ông sẽ nghĩ cách giúp cô.
Chu Uyển Doanh thật sự rất bất ngờ, cũng có chút thụ sủng nhược kinh.
Tuy rằng cô đã đóng phim của thầy Mạnh rồi, nhưng thật sự thì thầy Mạnh và cô cũng không thân thiết gì. Huống chi đóng phim từ hồi nào rồi, cô không ngờ thầy Mạnh vẫn còn nhớ tới cô.
Sáng hôm sau, Chu Uyển Doanh chuẩn bị quà, bắt taxi đến nhà thầy Mạnh.
Lần đầu tiên cô tới đây là vào dịp Tết âm lịch hồi tháng hai, nháy mắt cái thì đã qua hơn nửa năm. Hoàn cảnh bây giờ, đối với Chu Uyển Doanh mà nói thì cũng có chút cảnh còn người mất.
Cô xách túi quà đi vào nhà thầy Mạnh, còn chưa đến gần, từ xa cô đã nhìn thấy cô Hạ đang đợi cô trước cửa.
Hạ Diệp Phương đứng trước cửa đợi một lúc, nhìn thấy Chu Uyển Doanh đang bước đến, bà cười đi đến: "Cô vẫn còn đang nghĩ có phải vì lâu rồi không tới nên con không nhớ đường tới không. Đang định gọi điện cho con đây."
Chu Uyển Doanh ngượng ngùng xin lỗi: "Cháu xin lỗi cô Hạ, đã để cô chờ cháu như thế."
"Không lâu đâu."
Hạ Diệc Phương cũng mới nghe chồng kể về chuyện của Chu Uyển Doanh hai hôm trước thôi, bây giờ khi nhìn thấy cô bà lại có chút đau lòng, nắm chặt tay Chu Uyển Doanh, nhìn khuôn mặt của cô, đau lòng nói: "Mới mấy tháng không gặp mà thôi, sao con lại gầy đi nhiều thế này."
Chu Uyển Doanh cũng ngại ngùng, cười nói: "Có thể do dạo này con ăn uống không được tốt nên có hơi gầy tí."
Hạ Diệc Phương nắm tay Chu Uyển Doanh kéo vào nhà nói: "Con nên ăn nhiều hơn một chút, gầy thế này thật khiến người ta đau lòng."
Bà nói thêm: "Bình thường cô và thầy Mạnh không quá để ý đến mấy chuyện trong giải trí, cô cũng chỉ mới biết tin con xảy ra chuyện vào mấy hôm trước thôi."
"Con bé này, dù gì con cũng do lão Mạnh mang đến, xảy ra chuyện lớn như thế mà con cũng không biết nói cho chúng ta hay. Tuy thầy Mạnh của tụi con có hơi lớn tuổi nhưng cũng đã đi trên con đường này mấy chục năm rồi, ở trong giới cũng có chút quan hệ, ít nhiều gì cũng có thể nghĩ biện pháp cho con."
Bỗng nhiên Chu Uyển Doanh muốn khóc, hạ giọng nói: "Con sợ sẽ gây thêm phiền phức cho cô và thầy Mạnh."
Vào thời điểm cô mới xảy ra chuyện, đúng là cô nghĩ đến chuyện nhờ thầy Mạnh giúp đỡ. Nhưng cô biết, mấy năm nay thầy Mạnh chỉ chuyên tâm quay phim điện ảnh, cũng không biết nên hỏi chuyện ở trong giới giải trí thế nào.
Huống chi thầy Mạnh cũng đã lớn tuổi, một ông lão gần 70 rồi, cô thật sự rất ngại khi lấy chuyện của mình để làm phiền ông ấy. Mong mọi người đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé.
Trong nhà, Mạnh Lan đang ngồi trên ghế so pha gọi điện thoại, nhìn thấy Chu Uyển Doanh bước vào thì lấy tay chỉ vào cái ghế ý bảo cô ngồi xuống.
Chu Uyển Doanh để quà lên bàn, sau đó cô mới lễ phép ngồi xuống ghế so pha.
Mạnh Lan đang gọi điện với một người bạn cũ, cười nói: "Quyết định vậy đi, tối nay tôi mời, ở Đức Thắng Lâu, không gặp không về."
Đầu dây bên kia nói cái gì đó, hai người cười hàn huyên một lát, Mạnh Lan cười nói: "Cái ông này cứ yên tâm, đêm nay chắc chắn sẽ cùng ông ăn uống no say. Đúng lúc bên chỗ tôi vẫn còn vài bình rượu ngon, tối sẽ mang tới."
"Được, vậy tối nay gặp."
Dừng cuộc gọi, Mạnh Lan để điện thoại lên trên bàn trà, lúc này mới nhìn về phía Chu Uyển Doanh, ông nói với cô: "Người mà lúc nãy thầy gọi chính là ông bạn cũ của thầy, gần đây ông ấy đang lập kế hoạch quay một bộ điện ảnh, vẫn chưa chọn nữ chính, tối nay thầy sẽ dẫn con đến làm quen một chút. Ông ấy nợ thầy một ân tình, chắc sẽ không làm thầy mất mặt đâu."
Chu Uyển Doanh thật sự rất kinh ngạc khi nghe thầy Mạnh nói như vậy, cô không ngờ thầy Mạnh lại giới thiệu tài nguyên cho cô.
Mạnh Lan sợ cô gái nhỏ nghĩ nhiều, giải thích: "Con yên tâm, như ăn một bữa cơm bình thường thôi, họ đều là những người đàng hoàng sẽ không làm những chuyện tầm bậy đâu."
Đối với mấy bữa tiệc kiểu này đúng thật Chu Uyển Doanh vẫn còn ám ảnh, nghe thấy thầy Mạnh nói như vậy thì cũng nguôi ngoai phần nào.
Cô tin rằng thầy Mạnh lo lắng cho cô như vậy là vì muốn giúp cô, nhất định sẽ không hại cô.
Cô không biết nên để tỏ lòng biết ơn của mình như thế nào, hốc mắt đỏ lên: "Thầy Mạnh, thầy lo lắng cho con như thế, con không biết phải báo đáp thế nào."
Mạnh Lan xua tay, nói: "Dù sao con cũng là học trò của thầy, bây giờ con xảy ra chuyện, thầy giúp đỡ con một chút cũng chuyện nên làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!