Chương 7: (Vô Đề)

Buổi biểu diễn kết thúc lúc 11 giờ tối.

Chu Uyển Doanh theo sau đám đông, chậm rãi bước ra ngoài.

Đêm nay cô mặc một cái áo gió màu đen, đội một chiếc mũ bucket màu đen, khiến khuôn mặt cỡ bằng một bàn tay của cô đã nhỏ trông lại càng nhỏ hơn.

Cô đút đôi tay vào túi áo, cúi người lặng lẽ theo sau đám đông.

Từ trên lầu nhìn xuống, cơ thể cô trông thật nhỏ nhắn, gầy gò nhưng lại cô đơn.

Khi Tần Chiếu từ trên ghế đứng dậy, thò đầu nhìn xuống bên dưới, đột nhiên nói: "Có phải mình bị ảo giác không? Tại sao mình cảm thấy em gái Uyển gầy hơn trước kia thế."

Vẫn là mùa thu mà, sao tấm lưng kia trông mỏng manh như một tờ giấy thế này. 

Tạ Lâm không nói chuyện, khoanh tay bước xuống lầu. 

Không phải chỉ ốm thôi đâu. 

Hồi nãy, đầu tiên khi nhìn thấy cô thì anh đã cảm thấy cô rất gầy rồi, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng một bàn tay và chiếc cằm nhọn. Ở bên ngoài rạp hát, Chu Uyển Doanh đứng bên lề đường bắt xe.

Cũng do bây giờ tàu điện ngầm đã ngừng hoạt động, có rất nhiều người bắt taxi. Chu Uyển Doanh đứng bên đường đợi rất lâu vẫn chưa bắt được chiếc taxi nào.

Khó khăn lắm mới bắt được một chiếc nhưng lại bị người khác cướp mất.

Cô lặng lẽ tránh sang một bên, nghĩ đợi những người này đi rồi mới bắt chuyến xe tiếp theo. 

Cô ngơ ngẩn cúi đầu, bỗng một chiếc ô tô màu đen dừng trước mặt cô. 

Cô ngẩng đầu nhìn lướt qua, đứng sang một bên theo bản năng, nhường đường cho người ta đi.

Nhưng chiếc xe này trông có chút quen, cô cúi đầu vài giây rồi lại vô thức ngẩng đầu lên nhìn.

Vừa ngẩng đầu lên, vừa hay thấy Tạ Lẫm đang hạ kính cửa ghế sau xe xuống. Mong mọi người đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé. 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô không kịp phòng bị nên đã va vào ánh mắt đen huyền sâu thẳm của Tạ Lẫm, chỉ cảm thấy tim mình đột nhiên đập nhanh hơn.

Cô không nghĩ rằng mình vẫn còn cơ hội để gặp lại Tạ Lẫm, tim cô đập thình thịch, cô cười với anh, chào hỏi: "Tổng giám đốc Tạ, lâu rồi không gặp." 

Tạ Lẫm không nói gì khác, chỉ nói: "Lên xe."

Chu Uyển Doanh hơi sửng sốt nhưng rất nhanh cô đã phản ứng lại, chắc do Tạ Lẫm tiện đường nên muốn cho cô đi nhờ một đoạn.

Vì thế cô cảm kích nói cảm ơn, đi đến mở cửa sau rồi ngồi vào.

Tối nay Tạ Lẫm đi xã giao nên có uống chút rượu, vì vậy anh không tự lái xe.

Khi Chu Uyển Doanh lên xe, anh nói với tài xế: "Chung cư Tử Kinh."

Nghe vậy, Chu Uyển Doanh vội vàng nói: "Không phải. Hiện tại tôi không thể ở đó."

Bây giờ đến lượt Tạ Lẫm kinh ngạc, quay đầu nhìn cô hỏi: "Vậy cô sống ở đâu?"

"Ở đường Minh Hoa, hoa viên Thành Nam." Khu vực đường Minh Hoa là khu ổ chuột nổi tiếng ở Bắc Thành, lẫn lộn cá và rồng [1], tam giáo cửu lưu [2], loại người nào cũng có.

[1] Lẫn lộn cá và rồng (): ý nói có rất nhiều hạng người ở một nơi nào đó.

[2] Tam giáo cửu lưu (): ba giáo phái là Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo và 9 học phái lớn thời Chiến quốc là: Nho gia, Đạo gia, âm Dương gia, Phật gia, Danh gia và Mặc gia, Tung Hoành gia, Tạp gia, Nông gia. Từ này dùng chỉ đủ mọi hạng người trong xã hội.

Tạ Lẫm nghe vậy liền cau mày, nhìn chằm chằm Chu Uyển Doanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!