Chương 5: (Vô Đề)

Phim điện ảnh Chu Uyển Doanh đóng không chiếu trong Tết Âm Lịch, dù sao phim vẫn cần thời gian để làm hậu kỳ. 

Đạo diễn Mạnh Lan nói bộ phim dự tính sẽ chiếu vào ngày 01 tháng 05.

Bởi vì phim còn chưa chiếu, Chu Uyển Doanh vẫn là một diễn viên vô danh của Showbiz, cho nên sẽ không có thông báo gửi cho cô. 

Nhưng không có thông báo không có nghĩa là cô rảnh rỗi. Hết Tết Âm lịch, Trương Nguyệt lại bắt đầu đưa cô đi khắp nơi xã giao. Mỗi lần Trương Nguyệt tìm cô, cô đều vô thức mà cảm thấy sợ hãi.

Tối nay Trương Nguyệt lại đưa cô ra ngoài xã giao, bất kể cô có muốn hay không đều phải đi.

Có điều bây giờ cô đã có kinh nghiệm rồi, lúc nào trong túi cũng giấu một con dao nhỏ, ít nhiều gì cũng làm cô yên tâm được phần nào.

Cũng như mọi lần, các vị khách của bữa tiệc tối nay cũng đều là những ông già đại gia bụng phệ, mập mạp, chỉ vừa uống vài ly rượu đã bắt đầu thô thiển nói mấy chuyện dâm tục ngay trên bàn ăn, đến cả chuyện lên giường với phụ nữ cũng lôi ra để nói.

Khi bắt đầu nói đến chuyện đó thì mặt đám người kia hiện lên những nụ cười cợt nhã dâm tục, Chu Uyển Doanh cảm thấy dạ dày của mình như sông cuộn biển gầm, sôi sùng sục như muốn nôn ra ngoài.

Sau đó, đề tài ấy lại chuyển lên người Chu Uyển Doanh, mấy gã đàn ông nhìn cô một cách dâm tục khinh thường, như thể họ đã lột sạch cô bằng những ánh mắt ghê tởm đó, những lời họ nói ra ngày càng trở nên quá đáng hơn, từ hỏi số đo 3 vòng của cô đến chuyện có còn trong trắng không, đã từng có đàn ông hay chưa.

Chu Uyển Doanh nắm chặt tay dưới gầm bàn, môi mím thành một đường, không nói lời nào.

Không rõ gã đàn ông mập mạp bên cạnh là ai, đột nhiên cầm ly rượu đổ lên người cô.

Từ góc độ đó có thể thấy rõ tên này cố ý, Chu Uyển Doanh kinh ngạc nhìn về phía đối phương.

Gã thong thả từ tốn, cười ha hả nói: "Xin lỗi cô Chu nhiều nhé, uống nhiều rượu quá nên tay tôi cầm không chắc."

Vừa nói gã vừa cầm khăn giấy vừa tới lau cho cô, Chu Uyển Doanh nhìn cái tay kia đang muốn sờ lên đùi cô thì ngay lập tức đứng lên tránh cái tay của gả, nói: "Không cần, tôi tự đi nhà vệ sinh xử lý là được rồi."

Nói xong cô xoay người đi nhanh ra bên ngoài.

Tim Chu Uyển Doanh đập loạn xạ, bước chân cũng trở nên hoảng loạn, cô cứ cảm thấy nếu bản thân mình vẫn còn tiếp tục ở đây thì đêm nay cô nhất định sẽ gặp ra chuyện không may.

Khi cô đi đến cửa phòng riêng, cô nghe thấy tiếng người đàn ông chửi rủa: "Con đàn bà thối tha, còn bày đặt "làm giá"."

Sau khi rời phòng, cô nhanh chóng chạy về phía thang máy. Bước vào rồi ngay lập tức nhấn nút đóng cửa. 

Tim cô đập thình thịch, khẩn trương nhìn chằm chằm số tầng thang máy. Thấy thang máy cuối cùng cũng ngừng ở tầng một, cửa vừa mở ra cô đã lao ra ngoài.

Bởi vì quá hoảng loạn mà ngay lúc cô lao ra khỏi thang máy thì đụng phải một người.

"Thành thật xin lỗi!" Cô hoảng hốt xin lỗi, đầu cũng không ngẩng lên chỉ muốn tiếp tục chạy ra ngoài.

Cánh tay đột nhiên bị người đó giữa chặt, hỏi: "Này?"

Cô sợ hãi quay đầu lại, ấy vậy mà là người quen.

Cô lập tức rụt tay lại, như vẫn còn ám ảnh chuyện đó nên cô vẫn rất cảnh giác khi đối mặt với đàn ông. Mong mọi người đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé. 

Tần Chiếu thấy Chu Uyển Doanh cảnh giác nhìn mình, có chút đau lòng cười hỏi: "Phản ứng kiểu gì vậy? Ai không biết còn tưởng tôi làm gì cô."

Cậu nhìn vết rượu vang trên váy Chu Uyển Doanh, tò mò hỏi: "Xảy ra chuyện gì à?"

Chu Uyển Doanh lắc đầu nói: "Không có gì."

Cô nói xong thì xoay người bước nhanh ra ngoài.

Khi đi đến trước cửa nhà hàng, đột nhiên cô dừng lại.

Nhìn màn đêm bao la bên ngoài, cô do dự vài giây, đột nhiên hạ quyết tâm, xoay người sải bước trở về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!