Cô chậm rãi ăn từng viên một, khi ăn hết kẹo hồ lô, có lẽ lòng cô cũng không trống trãi đến thế.
Bỏ que tre vào thùng rác, cô đút hai tay vào túi áo khoác, chậm rãi đi về một mình.Mùng 4 Tết, có thể bắt đầu đến thăm nhà người khác.
Chu Uyển Doanh đã bỏ ra mấy vạn để chuẩn bị một món quà có giá trị lớn để đến nhà đạo diễn Mạnh Lan.
Trước khi đi, cô đã cố ý gọi điện trước để dò hỏi xem có thể đến thăm ông không.
Mạnh Lan đã gần 70 tuổi, con cái đều ở nước ngoài, Tết Nguyên Đán cũng không tiện về nước. Những năm gần đây, ông cũng không thích đi lại nhiều, vì vậy ông và vợ chỉ làm một bữa cơm sum họp đơn giản ở nhà, khi không có việc gì làm thì ông chăm sóc hoa.
Nghe Chu Uyển Doanh nói sẽ đến chúc tết ông, ông lập tức nói cô biết địa chỉ nhà.
Chu Uyển Doanh được cho phép thì vội vã mang theo quà ra khỏi nhà.
Mạnh Lan sống trong một khu biệt thự ở ngoại ô, khu đô thị này khá cao cấp và yên tĩnh, phù hợp với những người thích yên tĩnh như ông.
Chu Uyển Doanh bắt xe từ nội thành thì khoảng một tiếng đồng mới tới nơi.
Theo địa chỉ mà đạo diễn Mạnh đưa cho cô, cô đi lòng vòng cả khu, cuối cùng cũng tìm được điểm đến.
Trước cửa biệt thự, vợ của Mạnh Lan đã đợi ở đó được một lúc, thấy Chu Uyển Doanh đi tới, bà cười bước tới đón, hỏi: "Có phải cháu bị lạc đường rồi không? Giao lộ phía trước hơi khó đi."
"Cháu chào cô Hạ." Chu Uyển Doanh vội vàng cúi chào, xin lỗi nói: "Xin lỗi đã để cô phải đợi cháu."
Cô cầm một món quà khá nặng trên tay, khi cô bước tới thì đôi má có hơi ửng hồng.
Trước đây Hạ Diệc Phương có nghe chồng bà nhắc đến Chu Uyển Doanh, nói rằng cô ấy là người kiên định, chịu đựng được gian khổ, cũng khá thông minh, cô ấy có thể thông hiểu chỉ sau một lần hướng dẫn diễn. Cô bé cũng rất khiêm tốn và lễ phép, đó là điểm khó thấy ở những diễn viên trẻ hiện nay.
Chính vì thế nên khi Hạ Nhất Phương nhìn thấy Chu Uyển Doanh thì bà có ấn tượng ban đầu khá tốt, thấy cô xách nhiều đồ như vậy bà đã bảo người giúp việc xách giúp, cười nói: "Đến chơi là được rồi, sao còn mang theo nhiều đồ như vậy."
Chu Uyển Doanh có chút ngượng ngùng, thẹn thùng mà nói: "Việc nên làm thôi ạ."
Hạ Nhất Phương nắm tay cô, dẫn cô vào nhà, cười nói: "Mấy năm nay tôi và thầy Mạnh của cô không còn thích đi đâu đó nữa, Tết nhất nha, cái nhà này cũng hiếm khi có khách đến chơi lắm. Hôm nay cháu đến đây, thật ra trong nhà cũng náo nhiệt hơn một chút."
Chu Uyển Doanh không ngờ cô Hạ sẽ chào đón cô như vậy, bỗng nhiên cô thấy hơi hổ thẹn.
Mục đích cô đến đây kỳ thật cũng không đơn thuần đến thế.
Cô cũng không quen biết nhiều người trong giới giải trí, đạo diễn Mạnh Lan là người có địa vị cao nhất mà cô biết. Cô chủ động gọi điện chúc tết, thực ra là vì cô muốn được gần gũi hơn với vợ chồng đạo diễn Mạnh Lan, hi vọng có được đôi cánh che chở của họ. Mong mọi người đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé.
Nhưng khi cô bước vào nhà, cô Hạ đã rất nhiệt tình dẫn cô đi thăm quan nhà cửa, còn hỏi cô thích ăn gì, còn muốn xuống bếp nấu cho cô ăn, cô đột nhiên thấy rất xấu hổ.
Mục đích cô tới đây là để kết thân, mà đối phương lại là người chân thành thì cô cảm thấy mình đạo đức giả đến độ không có chỗ dung thân.
Cho nên về sau cô cũng không đề cập tới chuyện ở trong giới, chỉ cùng hai người bạn già này nói mấy chuyện thường ngày.
"Trước đây cháu nói cháu là người Vũ Châu đúng không?" Đạo diễn Mạnh Lan đột nhiên hỏi.
Chu Uyển Doanh nói: "Cháu không hẳn là người Vũ Châu. Quê cháu ở Tương Châu."
Mạnh Lan gật đầu nói: "Tương Châu à, hồi còn trẻ bác có đến đó một lần, cách Bắc Thành rất xa."
Chu Uyển Doanh gật đầu nói: "Ngồi tàu hỏa phải mất mấy ngày ạ."
Đang nói chuyện thì người giúp việc vào cửa nói: "Thưa ông bà, Tổng giám đốc Tạ đến ạ."
Vừa dứt lời, một giọng nam vui vẻ truyền đến: "Dì Mai nói, trưa hôm nay dì Hạ đã tự mình xuống bếp, có phải cháu đã đến rất đúng lúc hay không?"
Chu Uyển Doanh nghe thấy giọng nói quen thuộc thì trái tim bất giác đập nhanh hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!