Sau khi ký được hợp đồng đóng phim, Trương Nguyệt bắt đầu đưa Chu Uyển Doanh tới một số địa điểm để làm quen.
Ví dụ như tiệc kỷ niệm một năm khai trương của một tạp chí nổi tiếng, nếu là trước kia, một nghệ sĩ tuyến mười tám không có danh tiếng như Chu Uyển Doanh sẽ không có tư cách tới đó.
Không biết do Trương Nguyệt có quan hệ rộng, hay do mọi người trong giới giải trí đều thuộc kiểu gió chiều nào theo chiều nấy, nhưng tóm lại Chu Uyển Doanh cũng nhận được thư mời dự tiệc tối.
Trước khi tham dự tiệc tối, Chu Uyển Doanh trở lại công ty để trang điểm và làm tóc. Lúc này cô không có trợ lý, cũng không có chuyên gia trang điểm, cô sử dụng phòng trang điểm chung của công ty.
Sau khi đến nơi, cô tới phòng thử đồ thay một chiếc váy dạ hội, đó là một chiếc váy được làm bằng lụa màu lam nhạt dài đến mắt cá chân.
Chu Uyển Doanh cao, dáng cũng đẹp, làn da trắng nõn, thật sự không thể tìm thấy một khuyết điểm nào. Cổ thiên nga xinh đẹp cùng với bờ vai vuông vắn, lưng có xương bướm, vòng eo nhỏ gọn và khuôn ngực đầy đặn.
Dáng người của cô có thể nói là sinh ra để mặc váy dạ hội, tôn lên những đường cong quyến rũ, hoàn toàn nổi bật vóc dáng hoàn hảo của cô.
Sau khi thay đồ xong, cô ra khỏi phòng thử đồ và ngồi trước gương, bắt đầu trang điểm cho bản thân.
Kỹ thuật trang điểm của cô khá bình thường, nhưng thắng ở việc cô được trời cao ưu ái nên dù có để mặt mộc thì cũng rất xinh đẹp, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng, nếu vào vai tiên nữ cũng rất phù hợp.
Khi Trương Nguyệt mang theo trợ lý từ chỗ Nhan Khanh qua đây, Chu Uyển Doanh đã tự trang điểm và uốn tóc xong, cô đang đứng trước máy lọc nước uống nước.
Thấy Trương Nguyệt đi qua, cô vô thức ngẩng đầu lên nhìn.
Vốn dĩ Trương Nguyệt mang theo chuyên gia đến trang điểm cho Chu Uyển Doanh, nhưng khi nhìn thấy Chu Uyển Doanh, dù là quản lý lâu năm đã gặp qua rất nhiều người đẹp nhưng trong nháy mắt cô cũng bị kinh ngạc trước vẻ đẹp kiều diễm của Chu Uyển Doanh. Mong mọi người đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé.
Chu Uyển Doanh là kiểu người ngày thường không trang điểm cũng đã rất đẹp, nếu trang điểm một chút và làm thêm kiểu tóc nữa thì thật sự đẹp đến mức khiến người khác không rời mắt được.
Khi Trương Nguyệt nhìn thâhs Chu Uyển Doanh, trong đầu cô ngay lập tức hiện lên dòng chữ: Người con gái có vẻ đẹp trong sáng.
Kỳ thật cô trang điểm rất nhẹ, mái tóc xoăn dài trông có chút lười biếng, nhưng nhìn qua trông như một mỹ nhân lạnh lùng lại có phần trong sáng.
Trương Nguyệt chợt cảm thấy, chuyên gia trang điểm và chiếc váy mình mượn được có thể bỏ đi rồi.
Kiểu người như Chu Uyển Doanh, cho dù khoác bao tải cũng có thể đẹp tới mức làm cho người ta không rời mắt.
Trương Nguyệt tỉnh táo trở lại, lại gần kiểm tra kỹ khuôn mặt của Chu Uyển Doanh, thấy không có bất kỳ vấn đề nào, gật đầu nói: "Sửa soạn lại chút, sắp đi rồi."
Chu Uyển Doanh "Dạ" một tiếng, đặt ly nước xuống rồi tới trước gương thoa thêm chút son môi, cầm lấy túi xách rồi đi theo Trương Nguyệt ra cửa.
Khi tới đại sảnh của yến tiệc, đã là bảy giờ rưỡi.
Đại sảnh được trang hoàng lộng lẫy, một bữa tiệc linh đình, đó chính là hội chợ phù hoa [1] của giới giải trí.
[1] Hội chợ phù hoa (): Đây là tên của một cuốn tiểu thuyết được tác giả người Anh sáng tác. Tác giả nói tầng lớp cấp cao như một hội chợ nhốn nháo, xôn xao. Khi tầng lớp quý tộc dẫm đạp lên tầng lớp thấp buộc họ phải còng lưng hầu hạ bọn quý tộc lắm tiền. Nói đến tính phù phiếm hư ảo của xã hội, đằng sau những món đồ xa xỉ mắc tiền, cuộc sống phong lưu bằng việc lừa lọc, gian trá mà ăn trên xương máu của tầng lớp lao động.
Nhưng Chu Uyển Doanh lại không thích những dịp kiểu này, cô thích ở trường quay hơn là ở trong những nơi phù phiếm hào nhoáng như vậy.
Mặc dù Chu Uyển Doanh rất xinh đẹp, nhưng hiện tại cô cũng chỉ là một diễn viên tuyến mười tám không có danh tiếng nên cũng không có quá nhiều người chú ý đến cô.
Cho dù chú ý tới, họ cũng chỉ đánh giá bề ngoài của cô, sẽ không có người chủ động bắt chuyện với cô.
Dù sao mỗi nghệ sĩ ở đây đều có địa vị cao hơn cô, sẽ không ai hạ thấp thân phận mình tới trò chuyện với một nghệ sĩ tuyến mười tám như cô.
Hơn nữa dựa theo quy củ, cô mới là người cần chủ động đi tìm người giao thiệp.
Nhưng Chu Uyển Doanh rất khó thích ứng với trường hợp như vậy, cô thà tìm một góc ngồi đợi cũng không muốn mang nụ cười gượng gạo đi tìm ai đó để trò chuyện.
May mà Trương Nguyệt khá bận trong việc giúp đỡ xây dựng các mối quan hệ cho các các nghệ sĩ dưới sự quản lý của mình nên cũng không có tâm trạng để ý tới cô.
Nếu không nhất định cô sẽ bị mắng là không hiểu đạo lý đối nhân xử thế [2].
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!