Tạ Lẫm sao có thể thừa nhận bản thân bị đá.
Nhưng sự thật là, anh đã thật sự bị một đứa con gái theo đuổi, mà còn không có kết quả.
Đường đường là cậu ấm nhà họ Tạ đã bao giờ đau mà không thể nói như thế đâu chứ, tất nhiên tâm trạng sẽ không tốt rồi.
Dù tâm trạng có không tốt thì tại thời điểm này anh cũng không quá quan tâm đến Chu Uyển Doanh.
Chỉ là một con nhóc mà thôi, ngay cả anh cũng không chắc có thực sự thích cô nhiều như thế không.
Tuy rằng nói như thế nhưng khi nghe thấy người khác nhắc đến tên Chu Uyển Doanh thì ít nhiều vẫn có chút thất thần.
Anh chỉ cho rằng mình đã bị một cô gái trêu đùa nên mới tức giận vì không thể phát tiết, tuyệt đối không thừa nhận bản thân đã thực sự thích Chu Uyển Doanh bao nhiêu.Ngày 17 tháng 9 là sinh nhật của Mạnh Lan nên đã gọi điện cho Tạ Lẫm, bảo anh có thời gian thì đến nhà ăn bữa cơm.
Tạ Lẫm và Mạnh Lan là bạn vong niên [1] nhiều năm của nhau, đương nhiên sẽ không thể vắng mặt vào mỗi dịp sinh nhật.
[1] Bạn vong niên (): "vong" nghĩa là "quên", "niên" nghĩa là "năm hoặc tuổi". Cụm này có nghĩa là những người kết bạn với nhau không phân biệt tuổi tác và thế hệ.
Về nhà chọn một bình hoa được chế tạo từ thời nhà Đường mà Mạnh Lan vẫn luôn nhớ thương, xách theo một bình rượu vang, lái xe rời khỏi nội thành.
Chưa đến 8 giờ thì anh đã đến nhà Mạnh Lan.
Anh mang mấy món quà đi vào nhà, nhìn thấy Hạ Diệc Phương và dì Mai đang thu xếp và chuẩn bị bữa tối, Mạnh Lan thì đang ngồi ở trên ghế sô pha gọi điện thoại với bạn.
Ngoài họ ra trong nhà cũng không còn ai khác.
Tạ Lẫm đặt vài món quà đã mang đến lên trên bàn, sau đó tùy ý ngồi xuống sô pha.
Mạnh Lan đưa cho Tạ Lẫm một điếu thuốc, Tạ Lẫm nhận rồi ngậm nó ở giữa môi, lấy bật lửa ra châm.
Có chút lười biếng dựa lưng vào ghế sô pha, tay để lên tay vịn của sô pha, kẹp điếu thuốc vào hai ngón giữa.
Trên ti vi chiếu bộ phim cổ trang Tống Nam Chi diễn lúc trước, hai mắt anh nhàm chán xem ti vi.
Chưa đến hai phút lại phát quảng cáo.
Anh nhân tiện gạt tàn thuốc, màn hình ti vi sáng lên, bỗng xuất hiện một gương mặt quen thuộc.
Là quảng cáo dầu gội đầu mà Chu Uyển Doanh quay mấy hôm trước.
Quảng cáo được làm rất hoàn hảo, rất tương thích với tính cách đáng yêu lại dịu dàng của Chu Uyển Doanh.
Đoạn cuối cùng, Chu Uyển Doanh ngoái đầu lại cười, làm một cái nháy mắt dễ thương về phía ống kính, trong phút chốc Tạ Lẫm như một kẻ mất hồn, ngay cả tàn thuốc cũng quên gạt.
Đến khi quảng cáo kết thúc, anh mới hoàn hồn trở lại.
Ánh mắt nhìn vào tàn thuốc đang cháy dở ở giữa hai ngón tay, không tự chủ nhíu mày.
Cũng không biết là bởi vì nhìn thấy tàn thuốc rơi trên mặt đất, hay là vì khi nãy chính bản thân anh thất thần mà không để ý.
Mạnh Lan ngắt điện thoại, cười và nói với Tạ Lẫm: "Uyển Doanh quay cái quảng cáo khi nãy hồi cuối tuần, con bé vừa làm đại diện không lâu, nghe cô Hạ tụi con nói, doanh thu bán hàng của nhà sản xuất đã tăng lên mấy chục lần chỉ trong một đêm, bây giờ nhà sản xuất bên đó đang rất vui mừng, đã tính ký hợp đồng dài hạn với Uyển Doanh rồi."
Tạ Lẫm thản nhiên "Vâng" một tiếng, không biểu hiện thêm gì nữa.
Mạnh Lan nói: "Uyển Doanh rất có duyên với khán giả, lúc trước không phải vì bị quản lý của mình chèn ép thì sớm đã nổi tiếng rồi."
"Cháu xem quảng cáo của con bé, có phải rất đáng yêu hay không?"
Tạ Lẫm không trả lời, lại ngước mắt nhìn lên ti vi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!