Gần đây tâm trạng Tạ Lẫm không được tốt, làm cái gì cũng không có hứng thú.
Hôm nay Tần Chiếu rủ anh đi đánh golf, nhưng anh cũng không có hứng thú, cả buổi anh cứ thất thần lười biếng ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.
Tần Chiếu quay lại sau khi vung gậy, hưng phấn khoe với Tạ Lẫm: "Thấy thế nào? Vừa rồi tớ phát huy đánh mấy trái cũng khá tốt đúng không?"
Tạ Lẫm tựa lưng vào ghế, hai chân gác lên chiếc ghế đẩu trước mặt, có chút lười biếng, hời hợt nói: "Lợi hại."
Tần Chiếu cầm chai nước khoáng trên bàn lên, nói: "Cậu thôi đi, thất thần cả sáng nay, cậu vốn không có thấy."
Rốt cuộc Tạ Lẫm cũng ngẩng đầu nhìn cậu nói: "Cậu biết tớ không xem, còn hỏi làm gì?"
Tần Chiếu đã sớm phát hiện ra tâm trạng máy bữa nay của Tạ Lẫm không ổn rồi, uống nước xong rồi đặt chai nước xuống, tò mò nhìn anh, hỏi: "Gần đây cậu sao vậy? Không còn là chính mình nữa rồi."
Tạ Lẫm lười biếng nói: "Cuối năm, công ty có nhiều việc."
Tần Chiếu nói: "Thật không? Cậu như thế này làm tớ tưởng cậu đang đang thất tình."
Tạ Lẫm ngước mặt lên nhìn Tần Chiếu, tỏ vẻ không vui.
Tần Chiếu không để ý, vừa nhắc tới chuyện này, cậu đột nhiên nghĩ tới Chu Uyển Doanh.
Cậu lấy điện thoại ra, mở Wechat và nói: "Uyển Uyển đang rất vui vẻ trong đoàn làm phim, hai ngày trước cô ấy còn tổ chức sinh nhật tuổi 21 của mình."
Tạ Lẫm đưa mắt nhìn Tần Chiếu, tò mò hỏi: "Làm sao cậu biết được?"
"Tớ có Wechat của cô ấy." Tần Chiếu vừa nói vừa vào Khoảnh khắc của Chu Uyển Doanh trong Wechat, nhấp vào ảnh sinh nhật cô ấy đăng ngày hôm kia rồi đưa cho Tạ Lẫm xem.
Mặt Tạ Lẫm không cảm xúc, rũ mắt nhìn tấm ảnh. Mong mọi người đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé.
Trong ảnh, Chu Uyển Doanh mặc một chiếc áo phao rất dày màu đen, trên tay cầm một chiếc bánh sinh nhật xinh đẹp, trên khuôn mặt trắng trẻo và sạch sẽ nở nụ cười rạng rỡ.
Trên bánh sinh nhật ghi: Uyển Uyển, sinh nhật vui vẻ.
Trên bánh có cắm cây nến số hai mươi mốt.
Ánh mắt Tạ Lẫm dừng tại trên khuôn mặt tươi cười xán lạn của Chu Uyển Doanh, có chút thất thần.
Nhưng thực tế không ai biết rằng, đây là lần đầu tiên trong hai mươi mốt năm cuộc đời có người tổ chức sinh nhật cho cô.
Tối đó cô đã hạnh phúc đến rơi nước mắt, cô ôm chầm lấy từng người nhân viên xung quanh mình.Tần Chiếu thấy Tạ Lẫm say sưa nhìn ảnh Chu Uyển Doanh đến mức mất hồn, trêu đùa nói: "Thế nào? Có muốn thêm Wechat của Chu Uyển Doanh không? Tớ gửi qua cho cậu?"
Tạ Lẫm mặt không đổi sắc nhìn đi chỗ khác, nhìn Tần Chiếu: "Tại sao tớ phải kết bạn?"
Giỡn hay gì, làm sao mà Tổng giám đốc Tạ lại có thể chủ động theo đuổi con gái chứ.
Anh đút tay vào túi đứng dậy rời đi, để lại cho Tần Chiếu một bóng lưng vô tình.Chu Uyển Doanh quay xong phim, khi cô trở về Bắc Thành thì cũng đã là tháng ba rồi.
Khi đó mùa xuân mới bắt đầu, Bắc Thành lạnh hơn Đại Lý một chút, nên cô kịp thay quần áo dày hơn.
Việc đầu tiên sau khi trở về, chính là đi thăm thầy Mạnh và cô Hạ.
Trước khi đi còn cố ý hỏi một câu rằng có ai ở đó nữa không.
Bây giờ cô thật sự rất sợ việc gặp phải Tạ Lẫm.
Sợ rằng một khi gặp được anh, cô sẽ không khống chế được sự rung động trong trái tim mình.
Cũng may không có Tạ Lẫm đó, vì vậy cô đã rất vui vẻ chia sẻ những trải nghiệm của lần quay phim này với thầy Mạnh và cô Hạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!