Chỉ là nàng không biết chữ, trong nhà phải mời một nữ phu tử đến dạy nàng học.
Chu Gia Dung kể, ngày trước Đậu Phụ cô nương bận rộn cả ngày, dù có thời gian rảnh cũng phải thêu khăn mang đi bán, không có lúc nào mà học chữ cùng Chu Thường Sơn.
17
Năm thứ hai, ca ca ta và mọi người tham gia khoa cử.
Phụ thân và ca ca đều thi trượt, còn Chu Thường Sơn thì như diều gặp gió, tiến thẳng lên trở thành vị cử nhân trẻ tuổi.
Y lớn bổng lên như măng mọc sau mưa, giờ đây đã như một người trưởng thành thực thụ, ngồi vào bàn tiệc cũng đường hoàng nâng chén uống rượu.
Ca ca vì thi trượt mà uể oải, suốt ngày uống rượu giải sầu, còn kéo bè kéo cánh với đám bạn xấu, chạy đến thanh lâu chè chén.
Khi tiểu tư về báo tin, ta len lén nhìn Đậu Phụ cô nương.
Lúc ấy mẫu thân ta đang ra trang trại kiểm sổ sách, chưa trở về.
Đậu Phụ cô nương bỗng đập mạnh xuống bàn, tức giận nói: "Người đâu, gọi sáu gia đinh, theo ta đi đưa thiếu gia về!"
Ta và Chu Gia Dung hôm đó tan học sớm, vừa nghe có chuyện náo nhiệt liền buông đũa, vội vàng đi theo nàng ra ngoài.
Ban ngày, thanh lâu tuy không đông người nhưng vẫn náo nhiệt, cảnh ăn chơi vẫn đầy mê đắm.
Khi chúng ta lên lầu, đúng lúc nghe có kẻ nói với ca ca: "Diệu Tổ, ngươi xem cô nương này xem, xinh đẹp biết bao, lại là hàng mới, ngươi cứ đưa nàng về nhà đi! Ngươi nghĩ mà xem, cả năm nay, ngày ngày ngươi khép mình đọc sách, không vui chơi cùng bọn ta, kết quả thì sao? Không phải vẫn thi trượt hay sao?"
Lại nghe một giọng nữ dịu dàng, nũng nịu cất lên: "Công tử, ở chỗ này của thiếp chỉ có niềm vui thôi, hãy quên hết chuyện buồn đi, nào, uống cùng thiếp một ly đi."
18
Đậu Phụ cô nương giận đến đỏ mặt, cả khóe mắt cũng đỏ lên.
Tiểu tư đẩy cửa ra.
Một nữ tử phong trần đang ngồi bên cạnh ca ca ta, tay còn đặt lên người huynh ấy...
Nhìn thấy chúng ta bước vào, ca ca giật mình đến tỉnh cả rượu, vội đẩy nữ tử kia ra, lắp bắp chạy tới giải thích: "Phu nhân, ta... ta không cố ý đâu..."
Đám bằng hữu của ca ca liền cười cợt nói: "Diệu Tổ, chúng ta là nam nhân, gặp nữ nhân thì sợ cái gì?! Đừng nói là đến thanh lâu, cho dù đưa người về nhà, nạp làm thiếp, thì ai dám nói gì chứ?"
Ca ca cuống quýt thanh minh: "Không, không có, ta không nghĩ gì cả, thật sự! Ta chỉ uống chút rượu, rồi định về ngay..."
Bốp!
Đậu Phụ cô nương tát huynh ấy một cái vang dội, nghiêm giọng mắng: "Chàng mà còn dám tới chốn này lần nữa, ta sẽ đánh gãy chân chàng! Người đâu, đưa thiếu gia về phủ!"
Ca ca không dám thở mạnh, lấy tay che một bên má, cúi gằm đi theo sau nàng.
Phụ mẫu thân ta vẫn chưa về, Đậu Phụ cô nương liền dẫn ca ca đến từ đường. Ta và Chu Gia Dung lén lút trốn đi nghe ngóng.
Chỉ nghe Đậu Phụ cô nương nghiêm khắc quở trách: "Chàng chán nản cái gì? Không phải chỉ trượt khoa cử thôi sao? Hàng trăm hàng ngàn người thi, ai mà chẳng có kẻ trượt. Chàng trượt thì muốn c.h.ế. t muốn sống, uống rượu giải sầu? Có phải đầu óc chàng hỏng rồi không? Nhà này nuôi chàng cơm áo đủ đầy, chỉ cần chàng chuyên tâm thi cử, vậy mà giờ chàng chẳng làm được việc gì, còn có mặt mũi uống rượu hả?"
"Chàng còn dám đến thanh lâu? Chàng định nạp thiếp sao?"
Ca ca vội vàng lắc đầu lia lịa.
Đậu Phụ cô nương lạnh lùng nói: "Từ ngày mai, tất cả tiền trên người chàng phải nộp lại hết, ngoài việc đi học ra, không được phép ra ngoài. Nếu còn dám qua lại với đám bạn xấu kia, thì khỏi cần đi học nữa!"
19
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!