Chương 5: (Vô Đề)

Chu Gia Dung ngoan nhất, cho nên ta thích y, ta kéo y chạy đi.

Chu Thường Sơn là đại diện cho gia đình Đậu Phụ cô nương, cùng phụ thân ta ngồi ở bàn chủ, còn có vài khách quý khác.

Khi chúng ta xuất hiện, nhũ mẫu liền dẫn bọn ta đến bàn của mẫu thân ta, đều là nữ quyến và trẻ con.

14

"Tỷ tỷ, ngồi bên cạnh ta."

Ta vội vàng nói với Chu Gia Dung.

Nhũ mẫu dẫn hai người họ ngồi bên cạnh ta.

Mẫu thân ta cười tươi nói: "Con nhỏ hơn người ta, sao lại không có quy củ thế, con phải gọi họ là ca ca."

"Vớ vẩn," ta lập tức phản bác, "Con 8 tuổi, hắn cũng 8 tuổi, con là tỷ tỷ."

Mọi người cười bảo mẫu thân ta rằng ta muốn làm tỷ tỷ, mẫu thân ta chắc hẳn sẽ lại sinh cho ta thêm đệ đệ muội muội.

Nhưng theo lời đồn, khi sinh ta, mẫu thân ta gặp nguy hiểm lắm, phụ mẫu đều không muốn sinh thêm nữa.

Hai đứa trẻ Chu gia, mặc dù nghèo nhưng phép tắc đúng mực vô cùng, không nói bừa, không lật đổ bát đũa, càng không quát tháo om sòm, so với trẻ con nhà khác thì hiểu chuyện hơn nhiều.

Khi náo nhiệt qua đi, nhà ta bỗng dưng có thêm bốn miệng ăn.

Chuyện này là do mẫu thân ta quyết định.

Mấy đứa chúng ta đều phải đi học ở học đường.

Đệ đệ của Đậu Phụ cô nương được chuyển đến học ở quan học, chuyện này là phụ thân ta lo liệu xong bằng cách gửi quà làm lễ.

Mẫu thân ta nói mấy đứa còn nhỏ, đợi lớn lên rồi, sẽ quay về nhà mình, ở nhà ta có thể giúp đỡ công việc.

Ta cảm thấy rất vui.

Đậu Phụ cô nương đương nhiên là rất tốt, dịu dàng mềm mỏng, với ca ca ta tình cảm ngọt ngào rất hòa hợp.

Nhưng ta thích nhất là Chu Gia Dung.

Dù y biết việc gọi ta là tỷ tỷ bị thiệt thòi, nhưng y vẫn vui vẻ gọi ta là tỷ tỷ vì ta vui.

Mỗi ngày ta đều đến tìm y chơi, ta bảo y làm gì, y liền làm theo.

15

Ngày tháng nhanh chóng trở lại bình thường. Phụ thân ta, ca ca ta, cùng Chu Thường Sơn đều dậy sớm thức khuya, người thì lo công việc, người thì cùng nhau trong thư phòng ôn bài, bàn luận học vấn.

Nhìn vào thật giống mà cũng thật khác lạ.

Ta thường xuyên lén nghe trộm, người học vấn tốt nhất là Chu Thường Sơn.

Chu Tắc Lan cũng rất chăm chỉ, như một tiểu đại nhân. Mỗi lần ta và Chu Gia Dung rủ hắn đi chơi, hắn đều nói phải ôn bài, lại còn giảng cho chúng ta một đống đạo lý lớn lao.

Thật ra hắn chỉ không muốn Chu Gia Dung chơi với ta, hắn muốn đệ đệ mình học hành làm nên việc lớn.

Ta và Chu Gia Dung thì khác, mỗi khi tan học trở về nhà, ăn cơm xong, viết xong bài tập, chúng ta lại rủ nhau ra sân bắt côn trùng, thả diều, nhảy ô, chơi trốn tìm.

So với lúc trước chỉ mình ta, thì bây giờ vui hơn nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!