Chương 4: (Vô Đề)

Ngay lúc này, trong đám đông có một người lao vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, ca ca đã bị một cú đ.ấ. m đánh ngã xuống đất…

10

Mọi người đều giật mình hoảng hốt.

Ta nhìn lại, thấy một thiếu niên trông khá thanh tú, đã đánh ca ca ta một cú, rồi bảo vệ Đậu Phụ cô nương.

Ca ca ta mắt bị sưng lên, đau đớn kêu "ây da" liên tục.

Ta tức giận, chạy đến đẩy thiếu niên ấy: "Ngươi làm gì vậy?! Dám đánh ca ca ta, ta sẽ cắn c.h.ế. t ngươi!"

Ta nắm lấy tay huynh ấy, hung dữ cắn vào.

Cuối cùng, cuộc ẩu đả kết thúc với ca ca ta bị sưng một bên mắt, còn thiếu niên kia bị ta cắn một dấu răng đỏ lòm.

Thiếu niên này là đại đệ đệ của Đậu Phụ cô nương, Chu Thường Sơn, năm nay 13 tuổi.

Dáng người gầy gò, làn da trắng lạnh lùng, nhìn có vẻ rất trầm tĩnh. Y biết mình đã sai, nhưng chỉ lạnh lùng nói xin lỗi, khuôn mặt đầy vẻ "mình chẳng làm gì sai cả".

Ta tức giận vô cùng, xót xa cho ca ca, nhưng ca ca vẫn cười hề hề, nói không sao cả, không đánh không thành quen.

Ca ca xin lỗi rồi dẫn ta về nhà.

11

Hôn sự giữa Đậu Phụ cô nương và ca ca ta được tổ chức vô cùng long trọng.

Mẫu thân ta còn mua một căn nhà nhỏ ở phố Đông làm sính lễ tặng cho nàng.

Mỗi ngày trong phủ đều treo đèn kết hoa, các nha hoàn vui vẻ chuẩn bị lễ cưới, kiểm tra lại danh sách quà cáp.

Ta đang học ở trường, bạn học hỏi ta: "Vân Sơ, nghe nói ca ca ngươi sắp cưới một cô dân thường à?"

Ta gật đầu.

"Vương gia sao lại sa sút vậy? Các người dù sao cũng là phủ hầu, ca ca ngươi dù có vô dụng thế nào cũng là thế tử, lại đi lấy một kẻ thấp hèn như vậy!"

Ta bị mắng một trận mà chưa kịp phản ứng, tên bạn học khó chịu ấy đã chạy mất.

Ta về nhà, ủ rũ đi tìm mẫu thân: "Mẫu thân, sao lại phải lấy Đậu Phụ cô nương vậy? Con bị mọi người cười chê rồi."

Mẫu thân vỗ lên trán ta, ôm ta vào lòng: "Con bé ấy là một đứa tốt, biết cách quản lý gia đình, lại có chí khí và quan điểm riêng. Nhà ta không thể mãi sa sút được, nếu không thay đổi, qua vài đời nữa, có khi ngay cả cái phủ hầu này cũng không giữ nổi. Con nói xem những gia đình danh giá kia, họ có còn coi trọng nhà chúng ta, một gia đình đã suy bại không?"

"Con nghe mẫu thân, nàng ấy là người tốt, sẽ đối xử tốt với gia đình mình. Con không phải cũng thích nàng ấy sao?"

Ta thở dài một tiếng.

12

Ca ca ta cũng bị bạn học chế giễu, nhưng huynh ấy chẳng để ý, nói: "Cuộc sống là của bọn ta, mẫu thân đã quyết rồi, sao có thể sai được? Hơn nữa, cưới một thê tử đẹp thế này, lại còn biết làm đậu phụ, sau này dù chúng ta có phải ăn xin, còn có thể trông cậy vào nàng ấy làm đậu phụ não mà sống."

Vậy là hôn sự của họ đã được định.

Ngày cưới, tiếng trống kèn rộn ràng, người đến đông như trẩy hội.

Ca ca ta mặc lễ phục tân lang đỏ rực, cao ráo, phong độ, đôi mắt lấp lánh nụ cười, lần đầu ta nhận ra huynh ấy cũng rất tuấn tú.

Bỗng nhiên cảm thấy một chút lưu luyến, không biết khi huynh ấy có nương tử rồi, liệu có còn muốn dẫn theo đứa muội muội như ta ra ngoài chơi nữa không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!