Chương 2: (Vô Đề)

Nói đến gia đình ta, thật sự là đang suy tàn. Cũng nhờ tổ tiên lập công lớn cho tiên hoàng, mới che chở được cho đời con cháu nhà ta đến hôm nay.

Phụ thân ta chẳng có tiền đồ gì, giữ một chức nhàn tản ở Hộ Bộ, ngày ngày nịnh bợ, cười đến mức rách cả mặt, vậy mà vẫn không thấy cơ hội thăng tiến.

Hiện nay, hoàng thượng trọng dụng hiền tài, giữ cho gia đình ta được hưởng chút bổng lộc đã là ân điển lớn lao lắm rồi.

Ca ca ta cũng chẳng khá hơn, học hành qua loa. Không phải huynh ấy không nỗ lực, mà ngoài chuyện trốn học dẫn ta ra ngoài dạo chơi, ăn quà vặt, cố tỏ ra mình nổi loạn và ăn chơi ra, thời gian ở nhà huynh ấy vẫn chăm chỉ đèn sách.

4

Có lần ta hỏi ca ca: "Ca, nếu buổi tối phải học muộn như thế, tại sao ban ngày còn ra ngoài chơi, lãng phí cả một canh giờ?"

Dành thời gian ban ngày để học thì đâu cần thức khuya, lại vẫn học được nhiều mà?

Ca ca ta đáp lại, vẻ mặt đầy thê lương: "Ban ngày ta ra ngoài chơi, học kém, người ta còn nói ta là kẻ ăn chơi lêu lổng, chỉ tại không chịu học hành tử tế. Nhưng nếu ngày nào ta cũng học, mà học vẫn kém, người ta sẽ nghĩ ta đầu óc có vấn đề, rất mất mặt."

Dù có cố gắng thế nào, cũng chẳng đuổi kịp thiên phú của người khác. Như tiểu nhi tử nhà tể tướng, năm nay mới 12 tuổi, đã có tài trí hơn người, học một biết mười, thành tích vượt xa ca ca ta.

Một bài văn, ca ca phải học suốt một đêm mới thuộc, mà còn lắp bắp không trôi chảy.

Từ đó mà thấy, ca ca ta thật sự chẳng có tiền đồ gì.

Mẫu thân thường nói, Vương gia không có thiên phú về học hành, vì tổ tiên Vương gia vốn là võ tướng, không phải người theo đường bút sách.

Mẫu thân luôn dốc lòng tìm cho ca ca một người vợ tốt, mong muốn thay đổi vận mệnh suy tàn của gia tộc.

Bà bảo vệ danh tiếng của ca ca, chẳng khác gì bảo vệ danh tiết của khuê nữ.

Trong viện của ca ca, không hề có nha hoàn hay gia đinh trẻ tuổi, chỉ có những nhũ mẫu khoảng bốn, năm chục tuổi chăm sóc, bàn tay đầy vết chai, mỗi lần chạm vào đều khiến người ta đau buốt.

Mẫu thân không muốn con dâu tương lai của mình phải chịu ấm ức, vì chính bà cũng chưa từng chịu ấm ức ở chỗ phụ thân.

5

Vì thế, khi ca ca muốn cưới Đậu Phụ cô nương ở Tây Nhai làm thiếp, mẫu thân rất tức giận. Ngày hôm sau, bà dẫn ta theo, quyết định đi xem thử là "tiểu yêu tinh" nào dám chén mất cây cải trắng nhà bà.

Rồi mẫu thân cũng để mắt đến Đậu Phụ cô nương.

Hôm đó, cô nương mặc một bộ y phục màu thiên thanh, gánh hai thúng: một thúng đậu hũ non, một thúng sữa đậu nành, đứng bán ở đầu cầu Tây Nhai.

Mẫu thân nhìn xuống, nhận xét: "Con bé này trông đẹp thật. Hai đứa đệ đệ nó cũng đẹp, lại chăm chỉ học hành."

Hai người đệ đệ của Đậu Phụ cô nương xem ra chỉ chạc tuổi ta, cả hai đều cầm sách ngồi đọc trên bậc đá.

Khi không có khách mua đậu hũ, cô nương liền ngồi xuống bên cạnh hai đệ đệ, lấy đồ thêu ra làm.

Ta cùng mẫu thân ngồi trên lầu hai của một quán trà, từ trên cao nhìn xuống rõ mồn một.

Mẫu thân quay sang nhũ mẫu ngồi bên cạnh, nói nhỏ vài câu, sau đó bảo bà đi mua một bát đậu hũ non.

Ta nhìn thấy nhũ mẫu đến nói chuyện với Đậu Phụ cô nương vài câu, rồi trả tiền. Sau đó, bà giả vờ vô tình, làm rơi một thỏi bạc xuống đất.

6

Ta liếc nhìn mẫu thân.

Mẫu thân vẫn dõi mắt xuống dưới.

Đậu Phụ cô nương không hề do dự, lập tức nhặt thỏi bạc lên, gọi nhũ mẫu lại rồi trả lại bạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!