Ca ca ta và Đậu Phụ cô nương đều chỉ nhìn chằm chằm vào Nguyên Bảo, ta liền ôm Chiêu Tài, khẽ lẻn ra ngoài.
Chu Gia Dung nhận lấy Chiêu Tài, đung đưa hai lần rồi vui vẻ nói: "Đi thôi, cữu cữu và cô cô sẽ đưa con đi chơi!"
Chiêu Tài mơ màng nhìn ta, rồi lại nhìn Chu Gia Dung, cuối cùng quay lại nhìn khu vườn nhà ca ca ta, ngậm ngón tay như đang suy nghĩ.
Ta cười lớn: "Biểu hiện của nó giống như đang nghĩ liệu chúng ta có phải là người bắt cóc trẻ con không?"
Chu Gia Dung cười đáp: "Chẳng phải chúng ta giống như đang bắt cóc trẻ con sao?"
Ta lên chiếc thuyền nhỏ trên hồ trước, Chu Gia Dung liền đưa Chiêu Tài cho ta rồi lên thuyền, chèo mái chèo ra khơi.
36
Chiêu Tài ngơ ngác nhìn nước hồ, gọi ta một tiếng: "Cô cô?"
Ta véo nhẹ vào mặt nó: "Cô cô sẽ đưa con đi hái sen chơi."
Nó cười một chút, dễ thương vô cùng.
Ở sau vườn nhà ta có một cái hồ, bên trong là một đầm sen, mùa hè hoa sen nở đẹp nhất.
Nếu chỉ có mình ta, chắc chắn không dám đi hái sen, nhưng lần này có Chu Gia Dung, chắc chắn sẽ đi, huống chi còn có thể khiến Chiêu Tài vui vẻ.
Những chiếc lá sen xanh mướt, hoa sen nở to và nhiều vô cùng.
Chiêu Tài kêu lên một tiếng, nhìn ngắm rất chăm chú.
Ta ôm nó, nó vội vàng kéo một bông sen, rồi ngồi lên đùi ta, chăm chú ngắm từng cánh hoa sen, cuối cùng nói: "Mang về cho mẫu thân, mẫu thân thích."
Chu Gia Dung đột ngột vỗ mái chèo, thúc giục thuyền chạy nhanh hơn, lớn tiếng nói: "Cẩn thận, bây giờ chúng ta bị cá mập đuổi, phải chạy trốn thôi!"
Chiêu Tài hét lên một tiếng rồi lập tức cười lớn.
Khi chúng ta lên bờ, nó liền tự mình chạy tới muốn chơi cùng chúng ta, nói đưa nó về với mẫu thân, nó cũng do dự một lúc, cuối cùng nói: "Cô cô, chúng ta đi chơi thôi."
Chu Gia Dung đáp: "Đi thôi, cữu cữu đưa con đi tìm trứng chim!"
Chưa kịp bước vào rừng, tiếng ho của mẫu thân ta đã vang lên.
37
Đậu Phụ cô nương nắm tay Nguyên Bảo, Nguyên Bảo vội vàng chạy lại, nói: "Cô cô, tổ mẫu tìm các người lâu rồi! Sắp đến giờ ăn cơm rồi!"
Ta ngượng ngùng gọi mẫu thân: "Mẫu thân."
Mẫu thân ta hiện tại đang giúp ta xem xét mối mai, phụ thân ta đề nghị kết thân với Chu gia, gả ta cho Chu Gia Dung.
Phụ thân ta nói: "Chúng nó lớn lên cùng nhau, tình cảm rất tốt, coi như là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ ngày nào cũng muốn chơi với nhau, gả con cho nó cũng không có mẹ chồng gây phiền phức, ta thấy thế cũng khá tốt."
Mẫu thân ta không đồng ý: "Chu gia có ba anh em, đại ca ca là một người tài, tương lai sẽ có sự nghiệp rộng mở, nhị ca ca thì học vấn tốt, việc đỗ đạt là sớm muộn, chỉ có đứa thứ ba này, chỉ muốn làm thương nhân. Thương nhân là nghề bị coi thường nhất, ta không muốn con gái ta sau này bị người khác coi thường, càng không muốn con cái của chúng sau này cũng phải chịu cảnh thấp kém."
"Hơn nữa, người làm ăn chỉ biết lợi ích, không chú trọng tình cảm, ông thấy đấy, giờ hắn đã ngày ngày chạy ra ngoài, sau này gả con cho hắn, con ông sẽ phải sống một mình hay là theo hắn lang bạt khắp nơi?"
Bọn họ hoàn toàn không hỏi ý kiến ta.
Ta thì nghĩ gả cho Chu Gia Dung cũng tốt, hắn mượn tiền của Chu Thường Sơn, đi một chuyến đến Giang Nam và Đại Mạc, về nhà đã kiếm được mấy nghìn lượng bạc.
Y còn mua cho ta một chiếc trâm vàng, mua cho Nguyên Bảo và Chiêu Tài mỗi đứa một chiếc khóa vàng dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!