Tối ba mươi Tết, ăn cơm xong, ngoài phố có hội đèn lồng, chúng ta cùng nhau ra ngoài ngắm nghía, sau đó ai về nhà nấy thức đêm đón giao thừa.
Trước khi ra cửa, mẫu thân ta cảnh cáo: "Vương Vân Sơ, qua năm con đã tròn mười hai, đừng có làm chuyện gì khiến ta phải mắng con đấy."
"Vâng ạ."
Ta ngoan ngoãn đi theo sau bà và phụ thân.
Phụ thân ta đang trò chuyện với Chu Thường Sơn.
Phụ thân nói: "Tiểu thư đích tôn nhà Lễ Bộ Thượng Thư thật sự rất tốt, con từ chối hôn sự này, quả là đáng tiếc."
Ta dựng thẳng tai nghe ngóng.
Từ xa, Chu Gia Dung mua một chiếc đèn lồng hình con thỏ, khẽ nháy mắt ra hiệu bảo ta qua chơi cùng y.
Ta vừa định rút tay khỏi tay mẫu thân, bà đã ngay lập tức trừng mắt nhìn ta.
Ta chu môi tỏ vẻ không vui.
Bên kia, Chu Thường Sơn đáp: "Tiểu chất bây giờ một lòng lo việc công, thực sự không nghĩ đến chuyện tình cảm nữ nhi. Nếu cưới tiểu thư nhà người ta, e rằng cũng chỉ làm lỡ dở người ta, chi bằng đợi trưởng thành chín chắn hơn rồi hãy tính đến."
30
Phụ thân ta vuốt râu tỏ vẻ tán thưởng.
Dẫu sao, phụ thân ta vốn là người hễ thấy ai học vấn uyên thâm, liền cho rằng lời nói của người ấy đều có đạo lý.
Chu Thường Sơn cũng mua một chiếc đèn lồng hình con thỏ, rồi đưa cho ta, nói: "Vân Sơ muội muội, đèn lồng này để muội cầm soi đường, tránh bị vấp ngã."
Ta nhìn chiếc đèn lồng, lại nhìn huynh ấy, lắc đầu nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
Mẫu thân ta tức giận, mạnh tay nhéo ta một cái, ta đau quá kêu lên: "Đau quá! Sao lại làm vậy? Không phải mẫu thân đã dạy con thế sao?"
Mẫu thân liền vỗ ta một cái, bảo: "Đó là nói với người ngoài, còn Thường Sơn ca ca là đệ của tẩu tẩu con, tức là ca ca của con. Ca ca đưa đèn lồng cho muội muội, tất nhiên có thể nhận."
Ta lập tức cười tươi: "Cảm ơn Thường Sơn ca ca."
Ta quay sang mẫu thân, nói: "Vậy mẫu thân, con đi tìm đệ đệ của tẩu tẩu là Gia Dung chơi nhé, y cũng là đệ đệ của con mà!"
Chu Gia Dung thấy ta cuối cùng cũng được tự do, liền vui vẻ kéo tay áo ta, dẫn ta đi xem đoán đèn đố, lại mua cả đường nhân.
Chúng ta mua không biết bao nhiêu món ăn vặt và đồ chơi, đến nỗi bụng ta như muốn vỡ tung.
Vài ngày sau, mẫu thân ta nói bà muốn đến huyện Đại Hà chăm sóc Đậu Phụ cô nương.
Ta và phụ thân kinh ngạc nhìn bà.
Mẫu thân bảo: "Lần sinh đầu tiên của con bé là do ta chăm sóc. Lúc ấy bà mụ cũng là người có kinh nghiệm. Giờ nếu mẫu thân của Nguyên Bảo ở huyện Đại Hà có xảy ra chuyện gì bất trắc, thì biết làm sao đây?"
Thực ra, sinh con đúng là việc nguy hiểm.
Rất nhiều phụ nữ vì sinh nở mà mất mạng.
31
Mẫu thân ta mang theo bà mụ trước kia, lại chuẩn bị thêm nhiều loại dược liệu, dẫn theo mấy gia nhân, thật sự đến huyện Đại Hà.
Phụ thân ta mặt mày khó chịu, nói với ta: "Mẫu thân con không cần chúng ta nữa rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!