Chương 18: (Vô Đề)

"Bẩm hoàng thượng, sứ giả… đang bị tả thừa tướng dùng hình tra khảo trong nhà lao."

Hàn Băng không còn kịp nói gì nữa, lao nhanh về phía nhà lao. Lòng y giờ trống rỗng, loạn đến trốn rỗng. Hạ Mẫn thân thể yếu vậy, sao có thể chịu được từng đợt roi quất vào da thịt. Còn có hài tử của bọn họ, sao hài tử có thể chịu được đây?

Y lao qua cửa nhà lao, không để ý tất cả mọi việc, cứ như vậy lao qua cánh cửa phòng tra khảo.

Trong không gian tối tăm, y thấy Hạ Mẫn thân thể đầy máu, thần trí cũng không còn minh mẫn. Tả thừa tướng thì liên tục quất lên vết thương cũ.

Dừng tay.

Hàn Băng hai mắt đỏ ngầu nhìn tả thừa tướng.

Tả thừa tướng giật mình ngừng lại. Hắn nhìn qua Hàn Băng. Lúc này y quả thực rất đáng sợ. Hai mắt đỏ ngầu, từng vệt gân xanh nổi lên hai bên thái dương. Hắn bị dọa sợ hãi, chỉ biết trơ mắt nhìn Hàn Băng cởi trói cho Hạ Mẫn, hai tay bế y rời khỏi đó.

Hàn Băng ôm hắn thật chặt mà sợ hãi. Hắn ra quả thực nhiều máu, vết thương chằng chịt khắp người. Y đưa hắn về phòng nhanh nhất có thể, đặt hắn lên giường, y không ngừng nắm tay hắn mà xoa xoa sưởi ấm.

Giọng y nói run run.

"Hạ Mẫn, xin ngươi, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại."

Hạ Mẫn như nghe thấy tiếng gọi, từ từ mở mắt. Áo tù nhân mỏng manh không làm cho hắn ấm áp, cả thân thể run lên không biết vì lạnh hay vì đau. Hắn nhìn thấy Hàn Băng cùng căn phòng quen thuộc trước mặt không khỏi cười suy yếu.

Nhưng đột nhiên, bụng hắn đau quặn lại, đau hơn tất thảy các vết thương hở đang chảy máu trên người. Hắn co gập người, cố bảo vệ bụng.

Một cỗ chất lỏng ấm chảy ra từ hạ thân thấm ướt một mảnh vải dưới thân.

Mẫn… Hàn Băng lo sợ lau mồ hôi trên trán hắn, gào lên với bên ngoài.

"Truyền thái y mau."

Lý công công vừa hay chạy đến lập tức hớt hải đi gọi thái y.

Nhưng tất thảy thái y đều kháng chỉ. Không ai chịu theo Lý công công đi khám cho Hạ Mẫn. Bỗng một vị lão thái y đồng ý đi cùng y.

Vị thái y đó là Triệu thái y.

Hắn cũng đã quá tuổi trung niên nhưng đến nay vẫn chưa có thê tử. Hàng ngày làm việc chậm chạp mà chưa từng một lần bị trách cứ. Vẻ ngoài có vẻ đù đờ.

Lý công công không còn cách nào khác, bèn phải dẫn người đó về.

Đau… Hạ Mẫn gập người ôm bụng quằn quại.

Hàn Băng bên cạnh cũng không biết làm gì ngoài xoa lưng cho hắn, thấp thỏm đợi thái y tới. Bỗng cửa phòng bật mở, lão công dẫn Triệu thái y bước vào. Hàn Băng cũng không để ý nhiều, nhanh chóng để y bắt mạch cho Hạ Mẫn.

Lúc này, chân tay lão lại hoạt động nhanh nhẹn kì lạ. Khuôn mặt đù đờ nay thay bằng vẻ tinh anh hiếm thấy. Sau một hồi giải quyết vết thương trên người cho Hạ Mẫn, hắn bỏ khăn lại vào chậu nước đã hoà lẫn máu.

"Mau, mau, nói cho ta biết Hạ Mẫn sao rồi? Còn cả… Đứa bé nữa." Hàn Băng sốt sắng hỏi.

"Bẩm hoàng thượng, tính mạng sứ giả đến giờ đã không còn ngu hiểm. Đứa bé cũng đã an toàn. Chỉ cần ba ngày không xuống giường cùng cử động mạnh, một tháng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là sẽ hoàn toàn bình phục."

"Được, ngươi lui xuống."

Hàn Băng phẩy tay.

Triệu thái y từ từ lùi khỏi đó, nhưng mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt Hạ Mẫn. Hắn quả thực rất giống người kia.

Cửa phòng đóng lại, Hàn Băng ngồi một bên nằm tay Hạ Mẫn, tay kia vẫy Lý công công lại thì thầm.

Chỉ một lát sau, một tên lính canh giữ binh phù cúi đầu nhận tội mình đã lấy binh phù hãm hại sứ giả. Nhưng do lương tâm cắn dứt mà đứng ra đầu thú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!