Chương 47: (Vô Đề)

Có mọi người cẩn thận chăm sóc, Diệp Thiên tốt lên từng ngày, đến thời điểm rời khỏi Dự Vương phủ, trên người trên mặt một chút dấu vết cũng không có.

Dùng nước thuốc của Lộc y chính rửa sạch sạch sẽ, thay xiêm y, Dự Vương lôi kéo Diệp Thiên ra sân. Vốn dĩ tiểu nha đầu nói muốn ở lại vương phủ một ngày, nhưng kết quả hai người ở cùng nhau trong một viện hơn mười ngày, Dự Vương thập phần thỏa mãn.

Diệp Lệ chỉ được trông ngóng bên ngoài sân, mẫu thân còn có thể vào xem, nhưng hắn đã hơn mười ngày rồi chưa được gặp mặt muội muội, cũng không biết muội muội có phải chịu tội không.

"Ca ca!" Diệp Thiên vừa ra khỏi cửa, liền nhào về phía Diệp Lệ . Nàng được Diệp Lệ chăm sóc từ nhỏ đến lớn, nàng chưa bao giờ phải rời xa ca ca trong suốt thời gian dài như vậy. Vốn tưởng rằng phải về nhà mới có thể nhìn thấy ca ca , không nghĩ tới ca ca lại đến đây đón nàng.

Trong mắt Diệp Lệ tràn đầy ý cười dịu dáng, hắn dang rộng hai tay vững vàng đón được muội muội, bế lên ước lượng một chút, sáu đó ném cho Dự Vương một ánh mắt vừa lòng. Không tồi, muội muội không bị gầy đi chút nào, xem ra bọn họ chăm sóc muội muội rất tốt.

Diệp Thiên vẫy tay với Dự Vương "Ngôn ca ca, mấy ngày nữa ta lại đến thăm huynh."

Dự Vương mỉm cười gật đầu nhìn Diệp Lệ đưa nàng đi . Nếu là kiếp trước, hắn khẳng định không cho phép Diệp Lệ ôm nàng như vậy, tuy nhiên, kiếp này nhìn thấy thân nhân của nàng đều bình yên vô sự, có người đau nàng sủng nàng, trong lòng hắn rất vui mừng . Tiểu vương phi của hắn không phải nữ tử mồ côi đáng thương, nàng không chỉ có hắn che chở mà còn có mọi người trong nhà luôn bên cạnh nàng.

Đối với lão thái thái cùng nhị lão gia trong phủ, nếu La thị không có cách xử trí bọn họ, hắn sẽ tự mình giải quyết.

La thị đã xử lý xong sự vụ trong phủ, đang ở Tư Xa Đường chờ hai huynh muội. Nhìn thấy một nhi một nữ nắm tay tiến vào, ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt Diệp Thiên, không sai, vẫn là tiểu nữ nhi trắng trắng nộn nộn của bà, một chút dấu vết cũng không có.

"Nương!" Diệp Thiên vui sướng chạy đến bên người mẫu thân, nàng rời nhà hơn mười ngày, nhìn thấy cái gì cũng đều cảm thấy thân thiết, càng đừng nói tới mẫu thân.

Ngón tay La thị chạm vào gò má tròn tròn của nàng, lần này bà phải cảnh giác nhiều hơn, nhất định không thể để lão thái thái tìm được cơ hội xuống tay. Nữ nhi đã khỏi bệnh rồi nhưng trong phủ vẫn không thấy ai bị bệnh tương tự. Hiển nhiên không phải có người vô tình lây bệnh cho nàng, mà là chiếc khăn trong tay nha hoàn của lão thái thái có vấn đề.

Diệp Thiên bình an trở về, lão thái thái buồn bực mà ăn thêm một chén cơm. Bởi vì đã có vụ độc hại La thị, nên bà không dám tiếp tục hạ độc, chỉ dám dùng loại biện pháp không điều tra được này. Nhưng sự tình sao lại trùng hợp như vậy, Diệp Thiên phát bệnh đúng lúc đang ở Dự Vương phủ . Nếu nàng ở nhà, bà còn có thể tác động một chút, nhưng tới Dự Vương phủ thì tay bà lại không thể duỗi dài như vậy , cứ thế mà để vuột mất một cơ hội cực kỳ tốt này.

Buồn bực thì buồn bực nhưng lão thái thái lại không dám hạ thủ ngay. Một là sau chuyện này La thị rất cẩn trọng, mỗi lần Diệp Thiên tới thỉnh an tổ mẫu đều không ăn không uống, ngay cả các đồ vật trong phòng lão thái thái nàng cũng không chạm vào . Hai là trong thời gian ngắn liên tục xuống tay, bà cũng sợ bị người khác bắt được nhược điểm, rốt cuộc từ thái độ của La thị cho thấy bà đang bị hoài nghi.

Tế Bình Hầu phủ lại trải qua những ngày tháng gió êm sóng lặng . Vào tháng chạp, La thị trở nên thập phần bận rộn. Thôn trang đưa hàng tết tới, quà lễ tết cho các bằng hữu thân thích, các sân đều phải dọn dẹp sạch sẽ, còn phải chuẩn bị thức ăn ăn tết, dụng cụ……

Tới ngày trừ tịch rốt cuộc những thứ cần chuẩn bị đều được chuẩn bị tốt, La thị mới bắt đầu được nghỉ ngơi. Sau bữa trưa là thời gian tế tổ của Diệp phủ.

Diệp Thiên mặc một chiếc áo khoác vàng nhạt thêu hoa mai thật dày, trên cổ quấn một chiếc khăn lông màu trắng ấm áp, thế nên nàng không hề cảm thấy lạnh. Nàng nắm tay mẫu thân chờ ở bên ngoài từ đường.

Từ đường Diệp phủ chỉ nam nhân mới có thể tiến vào, mặc dù nữ tử trong phủ không thể đi vào, nhưng trong suốt thời gian tế tổ đều phải canh giữ ở trong viện, chờ mấy nam nhân tế bái xong sẽ cùng nhau rời đi.

Diệp Thừa Hoành nhìn sắc trời, nhíu mày nói: "Tại sao lão thái thái vẫn chưa tới?" Ông phái gã sai vặt đến Thọ An Đường nhìn xem, gần đây lão thái thái béo đến lợi hại, chắc không phải là đi không nổi đi?

La thị rũ mi che khuất tia cười lạnh trong mắt. Hôm nay lão thái thái sẽ không tới được, bà đã sắp xếp một số vật cản nho nhỏ trên đường từ Thọ An Đường đến từ đường, bà không tin vận khí của lão thái thái tốt tới mức đều có thể tránh thoát. Vốn dĩ bố trí một vật cũng đủ rồi, nhưng bình thường lão thái thái không dễ dàng rời khỏi Thọ An Đường. Hôm nay là một cơ hội tốt hiếm có bà không muốn bỏ lỡ, để đề phòng vạn nhất bà đành phải sắp xếp thêm một vài vật nữa mới có thể yên tâm.

Không lâu sau người nhị lão gia phái đi xem xét tình huống liền vội vội vàng vàng chạy trở về , thở hồng hộc bẩm báo: "Lão thái thái, lão thái thái té ngã!"

"Cái gì?! Sao lại thế này?!" Diệp Thừa Hoành vừa nghe thấy thế liền nóng nảy.

"Nói là trên đường có một vũng nước không được quét tước sạch sẽ kết thành băng, lão thái thái vừa dẫm lên liền trượt chân ngã hôn mê bất tỉnh, ma ma ở Thọ An Đường đã phái người đi thỉnh đại phu rồi."

Thì ra là thua trên khối băng kia, khóe miệng xinh đẹp của La thị nhẹ nhàng gợi lên. Nơi sắp đặt khối băng kia chính là một địa phương bà tỉ mỉ chọn lựa, chân dẫm lên băng sẽ trượt về phía trước còn người sẽ ngã về phía sau, mà phía sau chính là bậc thang bằng đá……

Diệp Thừa Hoành thầm kêu vài tiếng đen đủi, trong thời khắc chuẩn bị tế tổ mà lão thái thái té ngã ngất xỉu , ông luôn cảm thấy đây không phải dấu hiệu tốt. Tuy nhiên, canh giờ tế tổ không thể chậm trễ, cho dù lão thái thái không tới cũng phải tiến hành đúng hạn.

Diệp Thừa Hoành ho nhẹ vài tiếng, "Được rồi, đợi chút nữa tế tổ xong chúng ta hãy qua Thọ An Đường vấn an lão thái thái, hiện tại, ta sẽ dẫn dắt mọi người tiến vào từ đường." Theo lý thuyết phải là đại ca Diệp Thừa nguyên dẫn dắt, nhưng người kia đoán chừng đã chuyển thế đầu thai rồi, chờ tìm được cơ hội tốt giải quyết nốt Diệp Lệ nắm được tước vị trong tay, ông sẽ trở thành đương gia một cách danh chính ngôn thuận.

Diệp Thừa Hoành vừa tưởng tượng đến phong cảnh của mình trong tương lai liền cảm thấy tràn đầy tự tin, ngẩng đầu ưỡn ngực, chuẩn bị cất bước tiến vào từ đường.

"Chậm đã!" Một thanh âm trầm thấp hữu lực truyền đến: "Hay là vẫn nên để ta đưa mọi người vào từ đường đi!"

Thân mình La thị đột nhiên run lên, nước mắt ngay lập tức trào ra, là ông! ông đã trở lại! Rốt cuộc ông cũng đã trở lại!

Diệp Thừa Hoành sửng sốt, chẳng lẽ Diệp Lệ định đoạt vị trí của mình? Diệp Lệ là thế tử, thân phận so với mình thì xác thật cao hơn một bậc, nhưng ông là bậc trưởng bối thì cũng có tư cách đưa mọi người vào từ đường chứ. Từ từ, thanh âm này không phải của Diệp Lệ, ông đột nhiên ý thức được cái gì, không dám tin tưởng mà xoay người lại.

Trước cửa viện xuất hiện một nam nhân hơn ba mươi tuổi, trời sinh anh tuấn nho nhã, thân hình cao lớn đĩnh bạt, khoác chiếc áo khoác màu đen . Người nọ chỉ cần đứng lẳng lặng ở nơi đó cũng khiến cho nhân tâm dâng lên một loại cảm giác kính sợ không tên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!