La thị và Diệp Lệ vừa nghe nói Diệp Thiên bị lên đậu mùa tại Dự Vương phủ liền gấp đến độ nhảy dựng lên, nằng nặc đòi đến vương phủ ngay lập tức.
Bạch Trân đã được Dự Vương cùng Lộc y chính dặn dò, trả lời: "Phu nhân và thế tử đến đó cũng không thể tiến vào viện, tiểu thư lại không thể ra ngoài, cả hai bên đều không thể gặp nhau. Vương gia nói phu nhân an tâm chờ thêm mấy ngày, ngài nhất định sẽ chăm sóc tiểu thư thật tốt."
Nói thì dễ nhưng bảo bối nhà mình xảy ra chuyện lớn như vậy, lại đang ở nhà người khác, La thị và Diệp Lệ sao có thể yên tâm, hai người vẫn quyết định đi Dự Vương phủ . Lục Phỉ và Phùng ma ma đã từng bị lên đậu rồi cũng đi theo chuẩn bị lưu lại chăm sóc Diệp Thiên.
Diệp Lệ chưa từng lên đậu nên chỉ có thể chờ bên ngoài viện, đôi mắt trông mong mà nhìn La thị mang theo Lục Phỉ và Phùng ma ma vào phòng.
Mụn trên người Diệp Thiên chưa phát ra ngoài, nhưng nhiệt độ cơ thể nàng có chút tăng , cả người không có tinh thần, mềm như bông dựa vào giường nệm . Dự Vương ngồi bên cạnh cầm sách kể chuyện xưa cho nàng, vừa thấy La thị tới, hắn vội đứng dậy.
Thân thể Diệp Thiên không thoải mái , người cũng trở nên nũng nịu yếu đuối, nàng duỗi tay yếu ớt gọi một tiếng: "Nương ~"
La thị vừa thấy bộ dáng này của nàng liền đau lòng không chịu được, vừa định tiến lên ôm lấy nàng, Diệp Thiên lại bất chợt rụt tay trở về "Không được, sẽ lây bệnh, không thể để nương ôm."
La thị bước nhanh tới, vòng tay ôm nàng vào trong ngực, "Không sợ, nương từng bị đậu mùa rồi. Có phải Thiên Thiên khó chịu hay không?" Tuy rằng mụn vẫn chưa phát ra, nhưng nhìn bộ dáng nàng rất không thoải mái, tiểu nha đầu ngày thường hoạt bát đáng yêu bao nhiêu, hiện tại lại héo rũ chán nản bấy nhiêu.
"Một chút cũng không khó chịu." Diệp Thiên lắc đầu, dù sao nương cũng ôm rồi nàng liền không giãy giụa nữa, chỉ dặn dò nói: "Nương, lát nữa ngài đi ra ngoài nhất định phải dùng nước thuốc của Lộc y chính tẩy rửa sạch sẽ, xiêm y cũng thiêu hủy đi." Cho dù mẫu thân từng bị bệnh này rồi, nhưng không có nghĩa sẽ không kéo theo bệnh sang người khác, ví dụ như ca ca.
"Nếu không, nương ở lại chăm sóc con đi?" Nữ nhi không được ra gió, nhưng để nữ nhi một mình ở lại nơi này, La thị lại có chút lo lắng. Ngày thường bà rất tín nhiệm Dự Vương, nhưng hiện tại nữ nhi không thoải mái, Dự Vương tuổi cũng không lớn, lại là hoàng tử sống trong nhung lụa sao có thể chăm sóc tốt cho Thiên Thiên?
"Không cần, trong phủ nhiều chuyện như vậy , lát nữa nương liền trở về đi, có điện hạ và Lộc y chính ở đây, con sẽ không có việc gì." Mẫu thân mới tiếp quản quyền chưởng gia không bao lâu, Diệp Thiên rất hiểu tình huống trong phủ . Tuyệt đối không thể rơi vào tay lão thái thái hoặc thả Tề thị ra ngoài.
Dự Vương đứng bên cạnh cũng khuyên nhủ: "Nhạc mẫu yên tâm, ta sẽ ngày đêm nhìn chằm chằm vào Thiên Thiên, bảo đảm không cho nàng tự cào chính mình." Đến giai đoạn phát mụn ra ngoài khắp người nàng sẽ trở nên ngứa ngáy, cho dù ngủ rồi cũng vẫn vô thức đưa tay lên gãi, nếu mụn mủ bị vỡ gương mặt sẽ để lại sẹo rỗ .
Phùng ma ma theo sau cười nói: "Ban ngày Vương gia có thể trò chuyện cùng tiểu thư, buổi tối có lão nô và Lục Phỉ nhìn chằm chằm , tuyệt đối sẽ không xảy ra việc gì."
La thị suy nghĩ , cảm thấy chỉ có thể như thế. Có ba người thay phiên nhau chăm sóc, chắc hẳn cũng không xảy ra việc gì. Ban ngày tự nữ nhi cũng sẽ cẩn thận, tới buổi tối có hai người Lục Phỉ và Phùng ma ma nhìn chằm chằm, hai người này đều là người cẩn thận có thể yên tâm giao phó. La thị ở cạnh Diệp Thiên hơn một canh giờ, thấy sắc trời không còn sớm đành phải rời đi.
Diệp Lệ đang nôn nóng đi lại ngoài ngoại viện, vừa thấy La thị ra ngoài vội đi lên đón "Nương, Thiên Thiên thế nào ?"
"Con cách ta xa một chút!" La thị không cho hắn tới gần, "Thiên Thiên không có việc gì, mụn vẫn chưa phát ra ngoài, người có chút héo rũ không hoạt bát như ngày thường , nhưng cũng không đáng ngại."
Nghe mẫu thân nói như vậy, Diệp Lệ vẫn không yên tâm, muội muội do một tay hắn nuôi lớn, chưa bao giờ bị bệnh nặng, lần này bị đậu mùa có thể nói là bệnh nghiêm trọng nhất. Điều đáng giận chính là hắn chưa từng lên đậu nên không thể đi vào tận mắt nhìn thấy muội muội.
La thị dùng nước thuốc rửa tay xong , vừa lúc thấy Lộc y chính tới đây bắt mạch cho Diệp Thiên, thuận tiện hỏi thăm tình hình thân thể La thị: "Phu nhân trở về phủ cũng phải chú ý một chút, khả năng trong phủ cũng có người bị thủy đậu, tiểu thư không cẩn thận đụng phải mới bị lây nhiễm."
Trong lòng La thị nhảy dựng, bà vừa chấp chưởng quyền quản gia, nếu trong phủ có người thực sự bị bệnh, chắc chắn người đó sẽ tới báo danh với bà để tranh thủ lập công. Nhưng mà trước lúc biết tin Thiên Thiên bị đậu mùa, bà không hề nhận được tin tức như vậy.
La thị cau mày cẩn thận hồi tưởng lại một lần. Bà bỗng nhiên nhớ tới gia yến tết đoàn viên mấy ngày hôm trước , đại nha hoàn của lão thái thái đã dùng khăn của nàng lau miệng cho nữ nhi, nữ nhi còn mang bộ dáng ghét bỏ, chẳng lẽ trên chiếc khăn kia có thứ gì cổ quái? Càng cẩn thận suy nghĩ, bà lại càng cảm thấy tình huống lúc đó không thích hợp. Nữ nhi ngồi ngay bên cạnh bà, lúc đó bà cũng không nhìn thấy ngoài miệng nữ nhi dính nước đồ ăn, hơn nữa từ nhỏ nữ nhi đã thích ăn nên được Lệ nhi dạy dỗ việc chú ý dáng vẻ khi ăn uống, sao có thể để nước thức ăn dính ngoài miệng?
Hiện tại đi truy tìm chiếc khăn kia chỉ sợ đã quá muộn, tuy nhiên dựa theo lời Lộc y chính nói, mấy ngày này nữ nhi không ra ngoài, người nàng tiếp xúc cũng chỉ có mấy người, nếu những người này đều không bị lên đậu, thì chắc chắn có người cố ý hại nàng.
La thị ngồi trên xe ngựa nhưng đầu vẫn đang suy nghĩ về chuyện này, vì sao lão thái thái lại hại nữ nhi của bà dính đậu mùa? Với số tuổi của Thiên Thiên, bị bệnh đậu mùa cũng không quá hung hiểm, chỉ cần chăm sóc thỏa đáng sẽ bình yên vượt qua. Điều đáng sợ duy nhất chính là lưu lại sẹo, chẳng lẽ lão thái thái vốn tính toán hủy hoại dung mạo của Thiên Thiên? Thiên Thiên phát bệnh tại Dự Vương phủ sau đó lưu lai chữa bệnh tại vương phủ là chuyện ngoài ý muốn.
Nhưng nếu Thiên Thiên phát bệnh ở hầu phủ, có phải lão thái thái còn hậu chiêu hay không ?
Tưởng tượng đến cảnh khuôn mặt nhỏ trắng trắng nộn nộn nữ nhi trở nên gồ ghề lồi lõm, La thị liền cảm thấy rùng mình. Lão thái thái và nhị phòng muốn đuổi tận giết tuyệt sao, hại hầu gia rơi xuống vách núi mất tích, hạ độc khiến bà không thể đứng dậy, thuê đạo tặc ám sát nhi tử, hiện tại bọn họ định xuống tay với nữ nhi bảo bối của bà sao.
La thị siết chặt nắm tay, hàm răng cắn chặt. Những người này cũng quá ác độc, âm mưu quỷ kế liên tiếp không ngừng, Lệ nhi mới bị ám sát mấy ngày, bọn họ đã lên kế hoạch hại người mới, ngay cả Thiên Thiên cũng không buông tha.
Không được, không thể tình trạng này tiếp tục tiếp diễn, bà nhất định phải hung hăng mà phản kích. Nhị lão gia sống tại ngoại viện, bà tạm thời không có biện pháp động tới hắn, nhưng lão thái thái ……
Dự Vương ôm Diệp Thiên, ngón tay thon dài gạt tóc nàng ra. Trên da đầu đã bắt đầu xuất hiện mấy nốt mụn lớn nhỏ như hạt gạo kê, xem ra sắp đến giai đoạn phát bệnh ra ngoài da rồi. "Bữa tối Thiên Thiên muốn ăn gì, ta bảo phòng bếp chuẩn bị."
Diệp Thiên cẩn thận suy nghĩ trong chốc lát, nhớ lại những món ngày thường mình thích ăn một lần, cuối cùng lắc đầu, "Cái gì cũng không muốn ăn."
Lộc y chính từng nói nàng sẽ nóng lên, không muốn ăn uống, nếu nghiêm trọng còn có thể nôn mửa, Dự Vương đã sớm có chuẩn bị tâm lý, kiên nhẫn mà dỗ dành nàng: "Nho thì sao? Quả nho lớn tím đen, vừa cắn xuống cả khoang miệng đều tràn ngập hương vị ngọt ngào——"
Nói còn chưa dứt lời hắn đã thấy đôi môi nhỏ phấn hồng của Diệp Thiên nhấp vài cái, hiển nhiên là bị cám dỗ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!