Dự Vương bế Diệp Thiên lên , đặt nàng ngồi xuống chiếc ghế tử đàn bên người.
Dự Vương cầm bàn tay bụ bẫm của Diệp Thiên, chậm rãi mở miệng nói: "Bảy năm trước, hầu gia bị người ám sát ngã xuống vách núi, may mà rớt xuống sông. Hầu gia không chết mà bị hôn mê bất tỉnh, sau đó được sứ thần của Nữ La Quốc cứu. Lúc ấy, sứ thần Nữ La Quốc đi thăm thú Đại Tề, trên đường về nước sứ thần ngẫu nhiên có cơ hội gặp qua hầu gia, biết ông ấy là Hộ Bộ Thị Lang của Đại Tề liền cứu hầu gia lên thuyền .
Vốn dĩ sứ thần chờ hầu gia tỉnh lại sẽ thả ông về Đại Tề, không nghĩ tới, hầu gia bị thương rất nặng, không chỉ có chân bị gẫy không có cách nào hành tẩu, mà người vẫn luôn hôn mê, đầu óc không hề thanh tỉnh."
"Cái gì? Ông ấy, ông ấy không thanh tỉnh?" giọng nói của La thị phát run, khó khăn lắm mới biết ông còn sống, chẳng lẽ ông vẫn chưa thanh tỉnh ? Không nhớ rõ mình, cũng không nhớ rõ nhi tử và nữ nhi?
Dự Vương gật đầu, "Khi hầu gia rơi xuống nước , có lẽ là vì rơi từ chỗ cao xuống, lực va chạm với nước quá lớn khiến cho phần đầu bị va đập. Vị sứ thần kia thấy hầu gia trọng thương ý thức không rõ, lại nảy sinh ác ý, nhân cơ hội đưa hầu gia trở về Nữ La Quốc."
"Vì sao người đó muốn đưa phụ thân đi?" Diệp Thiên nghi hoặc khó hiểu mà nhìn Dự Vương, nếu sứ thần kia biết phụ thân là Hộ Bộ Thị Lang, cho dù không tự mình đưa phụ thân trở về, cũng nên thả phụ thân ở trạm dịch mới đúng chứ.
"Bởi vì hầu gia là người có tài hoa , nữ hoàng Nữ La Quốc vẫn luôn nỗ lực chiêu hiền nạp sĩ, người giống như hầu gia, đúng lúc đáp ứng nhu cầu cấp bách của nàng." Dự Vương giải thích xong, tiếp tục nói: "Hầu gia bị đưa tới Nữ La Quốc, nữ hoàng phái thái y cao minh nhất trong cung trị liệu và tỉ mỉ chăm sóc, lúc này hầu gia mới chậm rãi tốt lên, người cũng trở nên tỉnh táo. Vị sứ thần kia nói dối rằng mình không biết hầu gia mới đưa ông trở về.
Vô luận như thế nào, Nữ La Quốc có ân cứu mạng đối với hầu gia, nữ hoàng yêu cầu hầu gia ở lại Nữ La Quốc ba năm, không cần làm quan, nhưng lấy thân phận khách nhân bày mưu tính kế cho Hộ Bộ. Đối phương muốn hầu gia báo đáp ơn cứu mạng, hầu gia cũng không phải người vong ân phụ nghĩa nên liền đáp ứng . Trong ba năm qua, ông viết rất nhiều thư tín gửi về đại tề, nhưng chưa từng nhận được hồi âm."
"Chúng ta chưa bao giờ nhận được thư ông ấy gửi!" La thị vừa mừng vừa giận, mừng vì rốt cuộc vết thương của hầu gia cũng tốt lên, giận vì không biết là ai đã ngăn cản thư của hầu gia.
Dự Vương nói: "Bởi vì nữ hoàng cho người hủy bỏ thư tín của hầu gia, những bức thư đó chưa từng rời khỏi Nữ La quốc."
Mày kiếm Diệp Lệ nhăn lại, "Trừ bỏ thư tín, kỳ hạn ba năm cũng qua lâu rồi, vì sao phụ thân vẫn chưa trở về?" Chẳng lẽ nữ hoàng bội ước?
"Bởi vì nữ hoàng không chịu thả người." Dự Vương thở dài, "Tuy rằng hầu gia không trực tiếp chấp chưởng Hộ Bộ, nhưng ông lại là người bày mưu tính kế, khiến cho quốc khố của Nữ La Quốc ngày càng đẫy đà, nữ hoàng thật sự luyến tiếc thả hầu gia rời đi, cho nên, thời điểm hầu gia khăng khăng chào từ biệt, nữ hoàng liền …… Giam lỏng."
"Nữ hoàng quá xấu rồi!" Diệp Thiên phẫn hận siết chặt nắm tay nhỏ "Một hai phải giữ phụ thân lại nơi đó, nàng cũng quá xấu xa rồi!" Quốc khố của nàng đã đẫy đà, nhưng lại làm hại một nhà mình không được đoàn tụ, lại nói tiếp, thời điểm nàng một tuổi phụ thân đã rời đi, đến bây giờ ngay cả phụ thân trông như thế nào nàng cũng không biết.
Dự Vương xoa xoa đầu nhỏ của nàng "Hầu gia cũng thử chạy trốn nhiều lần, nhưng chưa lần nào thành công. May mắn thay, nữ hoàng kính trọng ông ấy, hy vọng ông có thể hồi tâm chuyển ý nên chỉ giam lỏng không cho ông rời đi chứ không làm tổn thương ông."
"Vậy hiện tại nên làm gì bây giờ?" La thị và Diệp Lệ đều chờ đợi mà nhìn Dự Vương, hắn đáp ứng đem hầu gia cứu trở về , chắc hẳn đã có sắp xếp.
"Hiện tại chúng ta không nên hành động thiếu suy nghĩ, nếu chúng ta đi đòi người, nữ hoàng hoàn toàn có thể nói là hầu gia tự mình muốn ở lại. Đến lúc đó không cho chúng ta gặp hầu gia hoặc dùng chút thủ đoạn bỉ ổi khiến thần chí hầu gia không rõ, vậy mọi chuyện sẽ hỏng hết. Không chừng đã không đòi được người còn khiến trên lưng hầu gia gánh tội danh phản quốc." Dự Vương trịnh trọng mà nhìn hai người, "Cho nên, ta đã sắp xếp người trộm đưa hầu gia trở về.
Bọn họ đã tiếp xúc được với hầu gia, hầu gia cũng muốn rời đi, nội ứng ngoại hợp, hẳn là không khó làm. Chỉ cần hầu gia trở về Đại Tề, dùng lý do gì để thoái thác , vậy thì hoàn toàn phải nghe theo chúng ta."
Hắn tạm dừng một chút, tiếp tục nói: "Nếu hầu gia thù hận Nữ La Quốc, có thể nói sứ thần Nữ La Quốc mạnh mẽ đưa ông đi giam cầm bảy năm, thật vất vả mới thoát ra được. Lý do thoái thác này đủ để khiến cho hai nước giao chiến, nữ hoàng vẫn luôn chú trọng việc nghỉ ngơi lấy lại sức, khai chiến tuyệt đối không phải kết quả nàng muốn. Hoặc hầu gia cũng có thể nói mình bị trọng thương mất trí nhớ, sau khi nhớ lại, nữ hoàng rất rộng lượng mà thả ông ấy ra.
Nếu dùng lý do thoái thác này, nữ hoàng vì muốn tiếp tục lui tới cùng Đại Tề, nhất định sẽ cực lực phối hợp."
"Nữ hoàng đáng giận như thế, chúng ta nên giáo huấn nàng mới phải! Đến lúc đó hai nước giao chiến, ta muốn đích lên chiến trường giết địch!" Diệp Lệ tức giận nói.
Dự Vương lắc đầu, thở dài: "A Lệ, hai nước giao chiến, khổ nhất là lê dân bá tánh. Đến lúc đó, dân chúng lầm than, đói khổ lạnh lẽo, mẫu thân đầu bạc hy vọng nhi tử bình an trở về, hài tử tuổi nhỏ chờ đợi phụ thân, phụ nhân ngày đêm lo lắng cho sự an nguy của trượng phu. A lệ đã từng nghe câu thơ, " thương thay xương chất bờ Vô Định, mà vẫn người trong mộng gối xuân " (*) chưa , ngẫm lại những tướng sĩ chôn vùi xương cốt nơi biên cương, không biết đã khiến bao nhiêu người đau lòng, đáng thương bọn họ vĩnh viễn không đợi được."
(*): đó là 2 câu thơ trong bài thơ Lũng Tây hành kỳ 2, có nghĩa là : "Đáng thương cho những bộ xương bên bờ sông Vô Định, Vẫn còn là người trong mộng của chốn khuê phòng"
Diệp Lệ ngây ngẩn cả người, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện đó, hắn nghĩ tới tối hôm qua thời điểm hắn cho rằng hắn chắc chắn sẽ chết, khi đó ý niệm duy nhất trong lòng chính là mẫu thân và muội muội biết tin mình bị người giết chết, không biết sẽ thương tâm tới mức nào, không còn mình, tương lai mẫu thân và muội muội không biết sẽ gian nan tới mức nào.
Hắn có chút mờ mịt, "Chẳng lẽ, chẳng lẽ bị nước láng giềng khi dễ vũ nhục, cũng phải nuốt nhục chịu đựng?"
"Không, ta nói nếu có thể tránh xảy ra chiến tranh thì phải tận lực tránh, nhưng tôn nghiêm của quốc gia lại không thể mặc người giẫm đạp. Ví dụ như nói nước láng giềng xâm phạm vùng biên cương của chúng ta, quấy rầy con dân chúng ta, đương nhiên chúng ta phải hung hăng phản kích trở về." Dự Vương cười nhìn Diệp Lệ "A Lệ cần phải luyện tập võ nghệ, học giỏi binh pháp, có lẽ một ngày nào đó sẽ dùng tới."
Vừa nghe Dự Vương nói như vậy, hào khí trong lòng Diệp Lệ lại trướng lên, không sai, học giỏi võ nghệ binh pháp, cho dù khai chiến với Nữ La Quốc, hắn cũng có thể bảo vệ quốc gia.
Dự Vương nhìn La thị, thấy bà còn có chút lo lắng, an ủi nói: "Người của ta đã liên hệ được với hầu gia , bắt đầu sắp xếp bố cục, tính toán con đường thuận tiện để trở về, đoán chừng sang năm hầu gia có thể trở lại.
Nữ La Quốc đường xá xa xôi, bọn họ lại phải chạy trốn dưới con mắt giám thị của nữ hoàng, nói vậy chuyện cũng không dễ dàng, sang năm có thể trở về là tốt lắm rồi, La thị cảm kích nói: "Đa tạ Vương gia." Nếu không có Dự Vương, một nhà bọn họ còn không biết phải tới khi nào mới có thể đoàn tụ .
Dự Vương cười nói: "Nhạc mẫu quá khách khí, nhạc phụ gặp nạn, tiểu tế nên tận lực." Hắn nhéo nhéo lòng bàn tay mũm mĩm trong tay. Tưởng tượng đến một đời này của tiểu vương phi không phải nữ tử mồ côi, nàngcó phụ có mẫu có ca ca, trong lòng hắn liền thập phần sung sướng.
Biết được tin tức chính xác của hầu gia, La thị và Diệp Lệ vừa vui sướng vừa kích động, mà người nào đó trong Tế Bình Hầu phủ lại đang cực kỳ bi thảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!