Chương 40: (Vô Đề)

Diệp Lệ nghĩ rằng mình chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, hắn nhắm mắt lại, hắn có thể cảm nhận một cách rõ ràng rằng trường kiếm của mình đã đâm vào ngực đối phương. Tuy nhiên đau đớn mà hắn đoán trước lại không hề ập tới.

Diệp Lệ nghi hoặc mở mắt ra, trường kiếm trong tay đang cắm ở vị trí trái tim kẻ cầm đầu. Dưới ánh trăng sáng ngời có thể nhìn thấy dòng máu tươi theo chảy xuống theo xiêm y người mọ, mà trường kiếm của tên cầm đầu lại đang nằm trên mặt đất, đồng thời một mũi tê sắc nhọn đang cắm lên cổ tay người nọ.

Toàn bộ sơn cốc an tĩnh lại trong một cái chớp mắt, nhóm kẻ cướp hơi ngây ngốc vài giây mới hô to lên"Đại ca đã chết! Đại ca bị tên tiểu tử này giết chết!"

"Báo thù cho đại ca!"

Nhóm cướp trở nên phẫn nộ múa may vũ khí trong tay, đánh úp về phía Diệp Lệ.

Diệp Lệ biết có người giúp mình, nhưng hắn lại không có thời gian nhìn kỹ, vội vàng rút kiếm xoay người nghênh chiến. Hắn tìm được đường sống trong chỗ chết, lại đại khai sát giới, lần đầu tiên trong cuộc đời tự mình giết một người đang sống sờ sờ, máu nóng trong người như bị kích động. Hơn nữa hắn biết có người đang âm thầm bảo vệ mình nên hắn không hề cảm thấy sợ hãi.

Trường kiếm trong tay biến hóa như rồng bay phượng múa, dưới ánh trăng lưu lại từng đường kiếm lạnh lùng khiến người ta run sợ.

"Lão đại, tiểu tử này có khả năng." Cách đó không xa mấy người thấp giọng nói chuyện.

Lão đại không lên tiếng, hắn tiếp tục lắp hai mũi tên nhọn lên dây cung trong tay một lần nữa. Chỉ cần không phải trường hợp cấp tốc, hắn không tính toán nhúng tay vào , trận chiến này đối với Diệp Lệ mà nói chính là một cơ hội rèn luyện hiếm có. Đối phương sẽ không thủ hạ lưu tình, mà bọn họ chỉ cần giúp Diệp Lệ không bị nguy hiểm đến tính mạng là được, bởi vì bọn họ phụng mệnh lệnh của chủ tử phải đưa hắn trở về nguyên vẹn.

Đối phương dùng mệnh để chiến đấu, Diệp Lệ cũng không chút khách khí. Thiếu chút nữa hắn đã chết ở chỗ này và không còn được gặp lại mẫu thân cùng muội muội nữa. Đối với đám người này hắn căm thù đến tận xương tuỷ, mỗi lần vung kiếm đều đánh đúng chỗ yếu hại.

Thân thủ của đám đạo tặc này đều rất bình thường, không có kẻ cầm đầu, tất cả bọn họ đều không phải đối thủ của Diệp Lệ. Mắt thấy một người tiếp một người ngã xuống, bỗng có một giọng nói không nhanh không chậm phát ra: "Thế tử, giữ lại mấy người sống ."

Thanh âm này rất quen thuộc, Diệp Lệ biết đây là người vừa cứu mạng mình. Trường kiếm tránh mấy chỗ yếu hại, sau khi dọn dẹp nốt mấy tên còn lại hắn mới nhìn về phía nơi phát ra thanh âm.

"Trịnh Hàn, là ngươi!" Người tới là thị vệ trưởng của Dự Vương phủ, hơn ba mươi tuổi, thân thủ rất tốt. Mấy lần Diệp Lệ tìm Trịnh Hàn luận bàn đều chưa bao giờ dành chiến thắng , không nghĩ tới người vừa âm thầm cứu mình chính là hắn. Diệp Lệ nhìn hai mũi tên trên dây cung trong tay Trịnh Hàn, đột nhiên trong lòng sinh ra một sự kính nể. Trịnh Hàn có thể một lần bắn ra hai mũi tên, lại chuẩn xác như vậy, một mũi bắn trúng cổ tay một mũi bắn trúng đầu tên cầm đầu đám cướp.

Trịnh Hàn thu hồi cung tiễn, bước chân tránh mấy thi thể trên mặt đất đi tới, nhìn qua một vài vết thương nhẹ trên người Diệp Lệ, cười nói: "Thế tử, thật xin lỗi, khiến người bị thương." Chỉ cần không thiếu tay thiếu chân thì coi như vẫn nguyên vẹn, mệnh lệnh của chủ tử hắn đã hoàn thành.

"Chút thương tích này không đáng kể." Diệp Lệ chắp tay vái một cái thật sâu "Đa tạ ân cứu mạng của Trịnh thị vệ ."

Trịnh Hàn vỗ vỗ đầu vai hắn "Được rồi, ta chỉ phụng theo mệnh lệnh Vương gia thôi, người ngài phải cảm tạ là vương gia mới đúng."

"Tại sao Dự Vương lại biết ta tới nơi này?" Diệp Lệ cảm thấy khó hiểu, hắn một đường chạy khoái mã tới đây mà những người này cũng tới kịp thời như vậy, chẳng lẽ Dự Vương biết trước chuyện gì sao ?

"Chuyện này ngài vẫn nên trở về tự mình hỏi Vương gia đi." Trịnh Hàn phái thủ hạ trói mấy tên còn sống lại, đồng thời lưu lại hai người trông coi hiện trường, sau đó mới cho Diệp Lệ một con ngựa, vài người nương theo ánh trăng trở về Dự Vương phủ.

Dự Vương mặt trầm như nước, kiếp trước thời điểm hắn nhận thức Thiên Thiên thì Diệp Lệ đã chết rồi, hắn cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng tước vị của hầu phủ liền rơi xuống đầu nhị phòng . Dựa theo kinh nghiệm của hắn, ai được lợi nhiều nhất, người đó rất có thể là độc thủ phía sau màn, huống chi lần này còn điều tra ra La thị không phải sinh bệnh mà là trúng độc.

Hắn không biết Diệp Thừa Hoành lên kế hoạch hại chết Diệp Lệ vào lúc nào, cho nên hắn dứt khoát phái người nhìn chằm chằm vào mọi hành động của Diệp Thừa Hoành.

Không nghĩ tới, Diệp Thừa Hoành gan lớn tới mức thuê người giết chết Diệp Lệ. Hắn không biết kiếp trước Diệp Lệ thoát thân được hay chết trong lần ám sát này.

Nhìn Diệp Lệ bước vào, Dự Vương nắm lấy roi ngựa đang định vụt lên người hắn. Nhưng mắt thấy cả người hắn đều là máu, trên người còn mang theo vết thương, Dự Vương lại buông roi ngựa xuống, tức giận dùng ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn.

Không biết vì sao, thấy như vậy tức giận Dự Vương, Diệp Lệ mạc danh có chút chột dạ.

"Có biết sai ở đâu không?" Không thể đánh nhưng vẫn có thể mắng, Dự Vương dùng đôi mắt phượng lạnh như băng nhìn qua .

"Ách, ta, ta quá xúc động tin lời người khác, nhưng mà người nọ không có một chút sơ hở, hơn nữa ngọc bội kia chính xác là ngọc bội trên người phụ thân đeo khi mất tích!" Diệp Lệ cũng biết mình bị lừa, nhưng vừa tưởng tượng đến khối ngọc bội kia hắn lại kích động lên "Cho dù người nọ gạt ta, nhưng nhất định hắn biết tin tức của phụ thân ta!"

Hắn vẫn không hiểu mình sai ở đâu, Dự Vương trừng mắt nhìn hắn một cái "Ta hỏi huynh, nếu huynh muốn tìm nhi tử của tri phủ, huynh sẽ trực tiếp ở trên đường lớn hỏi từng người xem có nhìn thấy nhi tử của tri phủ hay không , hay huynh sẽ trực tiếp đến phủ đệ của tri phủ?"

"Đương nhiên là đến phủ đệ của tri phủ, tìm trên đường lớn không phải quá ngốc……" Diệp Lệ còn chưa nói hết câu đã hiểu ra vấn đề. Vào kinh tìm thế tử Tế Bình Hầu phủ, đáng lý nên đến Tế Bình Hầu phủ mới đúng, sao có thể mò lung tung trên đường cái mà mò được mình. Phương thức lừa gạt của người nọ cũng không phải thiên y vô phùng (không có một chút sơ xót) , chỉ tại hắn lúc ấy không nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

"Ta tiếp tục hỏi huynh" Dự Vương nhìn thấy nét hổ thẹn trên mặt Diệp Lệ, ngữ khí mới thoáng hòa hoãn một chút, "Rõ ràng huynh biết núi Bạch Tước cách kinh thành bao xa, ngay cả bản thân huynh cưỡi ngựa cũng mất một thời gian dài như vậy, trong quá trình đó còn phải đi qua sơn cốc, tuyệt đối không thể đi nhờ xe tới đây. Nhưng huynh nhìn thần sắc của người nọ có chút mệt mỏi nào không?"

"Không có, tinh thần người nọ rất tốt." Diệp Lệ cúi đầu , hắn thật sự quá ngu ngốc. Nếu không phải Dự Vương phái người tới cứu hắn, chắc chắn hắn đã bỏ mạng một cách mơ hồ như vậy, không biết mẫu thân và muội muội sẽ khổ sở tới mức nào.

Dự Vương thấy hắn biết sai rồi, thanh âm cũng thả nhẹ hơn "Cho dù lời nói của người nọ là sự thật, tình huống của nhạc phụ khẩn cấp, huynh vội vã qua đó cũng đúng. Nhưng lúc ấy, đáng lẽ huynh nên gọi gã sai vặt tùy thân tới, bảo hắn hồi phủ bẩm báo nhạc mẫu, để nhạc mẫu phái người đuổi theo. Cho dù là thị vệ hay đại phu đều tốt hơn một mình huynh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!