Nhóm quý nữ quay đầu nhìn lại, không khỏi đồng thời hít sâu một hơi.
Người tới tầm mười bốn mười lăm tuổi, mặc một kiện thường phục màu đỏ của thân vương, thân thẳng như thanh trúc, mặt sáng như quan ngọc, một đôi mắt phượng hẹp dài rực rỡ lung linh, đôi con ngươi đen như mực cười như không cười, quả nhiên là chi lan ngọc thụ (*), có một không hai.
(*): "Tạ An" đời Tấn, có con em tài giỏi, thường nói "tử đệ như chi lan ngọc thụ" . Chỉ con em ưu tú.
Người từng gặp qua hắn, liền biết đây là Tứ hoàng tử Dự Vương điện hạ; người chưa từng gặp hắn, thấy hắn ăn mặc phục sức của thân vương, lại gọi Khang Vương là tam ca, cũng có thể đoán được thân phận của hắn; có chút nhìn tới mức ngây người, được bằng hữu nhắc nhở mới hồi thần suy nghĩ cẩn thận hắn là ai, rốt cuộc, trừ bỏ người được xưng là đệ nhất mỹ nhân Đại Tề Ngọc phi, còn có ai có thể sinh ra một nhân vật tuấn mỹ vô song như thế?
Diệp Thiên cũng nhìn tới mức ngây người, người này thật là đẹp mắt, so với ca ca còn xinh đẹp hơn nha!
Dự Vương Tiêu Ngôn Phong cũng không thèm đưa mắt nhìn đám quý nữ trong hoa viên, lập tức đi đến bên cạnh Khang Vương, tùy tiện ném cây roi nạm đầy đá quý đẹp đẽ lên mặt bàn, lại tùy tiện chắp tay, thái độ có lệ, "Chúc mừng tam ca ."
Xưa nay hắn luôn kiêu ngạo ương ngạnh, ba người ca ca đều là người cẩn trọng, duy chỉ có mình hắn cả ngày chơi bời lêu lổng, là một hoàng tử ăn chơi trác táng đạt tiêu chuẩn, cho nên, Khang Vương cũng không thèm để ý thái độ của hắn, "Tứ đệ sao lại tới đây?"
Lúc này đôi mắt Dự Vương mới đưa về phía các thiếu nữ trong hoa viên, thở dài: "Nghe nói nơi này có mỹ nhân nên đệ muốn đến xem, không nghĩ tới đều là chuẩn bị cho tam ca."
"Tứ đệ nói cẩn thận! Đây đều là nữ tử tới tham gia bách hoa yến của mẫu hậu, sao có thể nói vì ta mà chuẩn bị?" Khang Vương vội vàng phản bác.
"Như thế nào, lão tứ cũng cảm thấy hứng thú với mỹ nhân sao? " Văn Đế mỉm cười nhìn lại đây, ông là nam nhân tôn quý nhất Đại Tề, con ông đương nhiên cũng phải cao cao tại thượng, cho dù nói tất cả thiếu nữ trong hoa viên này đều chuẩn bị cho phụ tử nhà mình, cũng không có gì, tuy nhiên, từ khi nào lão tứ bắt đầu có hứng thú với nữ tử?
"À……" Dự Vương lười biếng chống cằm, ánh mắt tùy ý dạo qua hoa viên một vòng, "Đại ca, nhị ca, tam ca đều cưới tức phụ, nhi thần cũng muốn cưới Vương phi."
"Ồ, lão tứ coi trọng ai?" Văn Đế đứng dậy, Hoàng Hậu, Thái Tử, Khang Vương cũng nhất trí nhìn lại đây, chưa từng nghe nói lão tứ thích nữ tử nhà ai, tại sao lại đột nhiên muốn cưới Vương phi?
"Nhi thần không coi trọng ai cả." Dự Vương bĩu môi, "Tuy nhiên, nhi thần tin tưởng nhân duyên là do trời định, chờ nhi thần tìm được Vương phi trời định, phụ hoàng nhất định phải tứ hôn cho nhi thần nha."
"Trời định?" Văn Đế buông chén rượu trong tay xuống "Như thế nào gọi là trời định?"
"Cái này sao……" đôi mắt xinh đẹp của Dự Vương nhăn lại, đầu ngón tay thon dài gõ vài cái trên bàn , "Có rồi! Nhi thần bịt kín đôi mắt, bắn một mũi tên, bắn trúng ai thì người đó chính là Vương phi của nhi thần!"
Văn Đế cười nói: "Đây cũng được coi là một biện pháp hay, Vương phi được tuyển chọn như vậy, có thể coi là trời định."
"Xưa nay lão tứ luôn thông minh, ý tưởng nhiều." Hoàng Hậu nâng khăn tay mỉm cười, khéo léo che khóe miệng.
Thái Tử cùng Khang Vương liếc nhau, trong lòng hiểu rõ nhưng đều không nói ra, hoàng tử tuyển phi, đặc biệt là chính phi, làm gì có ai không phải ngàn chọn vạn tuyển, cân nhắc cẩn thận nhiều lần, duy chỉ có lão tứ khinh suất tùy ý như vậy, từ trước đến nay hắn luôn kiêu ngạo ương ngạnh, Ngọc phi cũng không quản thúc hắn, kỳ lạ chính là, phụ hoàng cũng dung túng hắn, vì thế bên ngoài đều truyền rằng Ngọc phi quốc sắc thiên hương, Hoàng Thượng không chỉ sủng ái Ngọc phi, mà đối với Dự Vương được Ngọc phi sinh ra cũng cưng chiều không giới hạn, hắn muốn cái gì hoàng thượng liền ban cái đó, luyến tiếc nói một câu nặng lời. Không chỉ như thế, các hoàng tử khác đều là sau khi thành thân mới được phong vương phân phủ, nhưng Dạ Vương hắn mới mười bốn tuổi, đã được phong thành Dự Vương, mở cửa vương phủ rời khỏi hoàng cung dọn ra ngoài sống.
Thấy phụ hoàng không có ý tứ phản đối biện pháp tuyển phi hoang đường của mình, ngón tay Dự Vương lặng lẽ siết chặt một chút, lại lập tức buông ra, ngón tay trắng nõn thon dài nâng lên, tùy ý chỉ vào một nội thị, "Đi, mau ra cửa cung lấy tiểu kim cung (cây cung vàng nhỏ) trong xe ngựa của bổn vương lại đây!"
Thái Tử cúi đầu, chén rượu trong tay che khuất ý cười châm chọc bên khóe miệng. Triều đại trọng văn võ, các vị hoàng tử đều phải thành thạo cưỡi ngựa bắn cung, không nói thiện xạ, ít nhất phải kéo được cung dài, tuy nhiên lão tứ ăn chơi trác táng lại khác người tự sáng tạo ra một cây tiểu kim cung, bộ dáng nhỏ nhắn tinh xảo, nạm đầy đá quý, thoạt nhìn không khác mấy món đồ chơi của nữ tử.
Mệnh lệnh của Dự Vương không ai dám chậm trễ, nếu dám chậm trễ cẩn thận chiếc roi nạm đầy đá quý kia sẽ hỏi thăm tới người, tiểu nội thị bị chỉ thị nhanh chóng rời đi, không bao lâu sau đã trở lại, hắn thở hồng hộc mồ hôi đầy đầu, vừa nhìn liền biết ở một nơi không ai nhìn thấy hắn vừa chạy như bay tới đây.
Dự Vương vừa lòng nhìn hắn một cái, tiếp nhận tiểu kim cung và một mũi tên bằng lông vũ màu trắng trong tay tiểu nội thị, sau đó Dự Vương đi đến gian đất trống trong hoa viên.
Cách tuyển phi hoang đường như vậy, đương nhiên Hoàng Hậu rất vui mừng, lập tức phái người tiếp đón nhóm quý nữ lại đây, đứng thành một vòng trong gian đất trống.
Nhóm quý nữ không được lựa chọn làm trắc phi của Khang Vương, đúng là có chút rầu rĩ không vui, lúc này nghe nói Dự Vương tuấn mỹ vô song muốn tuyển phi, mà lại là chính phi, nhóm quý nữ ngay lập tức trở nên hưng phấn, nhát gan cúi đầu nghiêm chỉnh đứng chung một chỗ, thân mình lại tận lực đưa về phía trước, gan lớn hơn một chút thì nép vào người bên cạnh trộm đánh giá Dự Vương đang đứng thẳng tại chỗ.
Dự Vương nâng tiểu kim cung, khuôn cằm trắng nõn nhấc lên, kiêu căng ngạo mạn quát: "Đều đứng yên, không được lộn xộn, ai cũng không thể lẩn trốn."
Hắn nhìn một vòng, thấy Diệp Thiên hoàn toàn bị đẩy ra bên ngoài, nàng thấp bé, lại không chủ động đi lên phía trước, đứng ở vị trí của hắn chỉ có thể nhìn thấy một góc áo hải đường màu đỏ của nàng. Dự Vương trầm mặt xuống dưới, chỉ vào một người đứng chắn mất tiểu cô nương, cả giận nói: "Người kia tại sao lại bị che mất rồi? Hay là các ngươi cố ý ngăn cản nàng?"
Chỗ nhóm quý nữ bị hắn chỉ hoảng sợ, vội kéo Diệp Dung ở phía sau lên phía trước. Diệp Dung cao hứng đến mức hai mắt tỏa sáng, Dự Vương điện hạ cố ý chiếu cố mình, không để mình bị người khác che lấp, nhất định là hắn muốn chọn mình làm chính phi! Trời ơi, nàng lập tức sẽ trở thành Dự Vương phi!
Diệp Dung đắc ý đưa mắt nhìn Diệp Thiên, ban đầu Diệp Thiên cũng bị đẩy về phía sau, bởi vì vừa rồi Dự Vương tức giận, nên Diệp Thiên cũng được quý nữ bên cạnh vội vàng kéo lên phía trước, dù sao vóc dáng nàng nhỏ, cũng không che được người khác. Diệp Dung có chút không vui, Dự Vương nổi giận vì mình, nhưng Diệp Thiên lại may mắn nhặt được tiện nghi, tuy nhiên, cho dù nàng đứng lên phía trước cũng không sao, Dự Vương khẳng định sẽ không chọn nàng, bởi vì từ nãy tới giờ Dự Vương điện hạ vẫn chưa thèm liếc mắt nhìn Diệp Thiên một lần nào.
Dự Vương thấy Diệp Thiên đứng lên phía trước rồi, mới rút một chiếc khăn màu đen từ trong tay áo ra, thong thả ung dung bịt kín hai mắt của mình. Hắn trời sinh tuấn mỹ nên khi làm bất kỳ động tác nào cũng đều tạo nên cảnh đẹp ý vui, ngón tay thon dài dưới ánh mặt trời giống hệt như dương chi bạch ngọc, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Diệp Thiên lén lút nuốt nước miếng, nhìn ngón tay của hắn, nàng đột nhiên muốn ăn gà luộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!