Sang ngày kế tiếp, quả nhiên lão thái thái phân phó phòng bếp chuẩn bị đồ ăn cho bà thanh đạm một chút.
La thị biết tin, trầm ngâm một lát, sau đó phân phó phòng bếp vài câu.
Bữa trưa, đồ ăn đưa đến trong phòng lão thái thái quả nhiên thập phần thanh đạm, rau xanh luộc, cải trắng luộc, đậu phụ luộc…… Lão thái thái ăn quen mấy đồ dầu mỡ rồi, đối diện với một bàn bàn đầy rau xanh đậu phụ này một miếng cũng nuốt không trôi. Lão thái thái cho người mang hết xuống và phân phó phòng bếp làm lại một phần thức ăn nhưng dùng thật ít dầu mỡ.
Lão thái thái vừa lên tiếng, phòng bếp liền tay chân nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc mà hoàn thành một mâm thức ăn mới. Gà xào nấm, thịt kho tàu ……
Lần này thoạt nhìn có vẻ vui mắt hơn nhiều, lão thái thái vừa lòng gắp một đũa thức ăn đưa vào trong miệng thưởng thức. Vừa nhai được vài cái đôi lông mày lập tức nhíu lại, thiếu dầu, muối cũng ít, nhạt như nước ốc. Ăn vài miếng, lão thái thái liền buông đũa, đã yêu cầu nhà bếp làm lại một lần rồi, lão thái thái cũng ngượng ngùng mở miệng lần nữa.
Lão thái thái không biết, đây đều là La thị cố ý an bài, kỳ thật cho dù thiếu dầu thiếu muối thì đầu bếp cũng có thể làm ra mỹ vị . Tuy nhiên La thị lại cố ý phân phó phòng bếp làm thức ăn thật khó ăn, cộng thêm cơm canh từ trước đến giờ của lão thái thái đều sử dụng một lượng mỡ heo rất lớn. Vì thế lão thái thái không có cách nào thích ứng cũng như không hề cảm thấy ngon miệng như trước .
Ma ma hầu hạ lão thái thái gọi tiểu nha hoàn tiến vào thu dọn đồ ăn xuống dưới, tiểu nha hoàn đáng tiếc mà nhìn một bàn đồ ăn giống như vẫn chưa hề bị động đũa, lặng lẽ ngẩng đầu liếc mắt đánh giá lão thái thái một cái.
Lão thái thái dùng cơm không ngon miệng, tâm tình không tốt, bà trầm mặt xuống quát "Nhìn cái gì?! Ngươi cũng cảm thấy ta béo đúng không?"
Tiểu nha hoàn sợ tới mức quỳ sụp xuống đất "Không không không, nô tỳ cảm thấy, cảm thấy ngài như vậy rất vừa vặn, rất giống Phật Tổ, Quan Âm."
"Cái gì Phật Tổ Quan Âm?" Lão thái thái nhíu mày, nha hoàn này sao lại ngây ngốc như vậy?
"Nô tỳ, thời điểm nô tỳ đi thắp hương trong miếu, thấy tượng Phật Tổ và tượng Quan Âm trong miếu đều phúc hậu tường hòa, không hề gầy khô, lúc ấy nô tỳ liền nghĩ, chỉ có những người mang phúc khí lớn mới có diện mạo như vậy." Tiểu nha hoàn quỳ rạp trên mặt đất dập đầu, "Nô tỳ, nô tỳ cảm thấy, lão thái thái đặc biệt giống Phật Bà Quan Âm ."
Trong lòng lão thái thái như nở hoa. Khi con người đang muốn làm một chuyện mà người khác không muốn mình làm, người đó sẽ vô thức đưa ra lý do để tự bào chữa cho bản thân mình, huống chi tiểu nha hoàn này lại nói bà giống Quan Âm, nói bà mang phúc khí lớn. Trên thực tế, Phật Tổ Quan Âm xác thật không có ai mang thân hình khô gầy, tất cả đều tròn trịa phúc hậu, càng đừng nói tới phật Di Lặc thường xuyên nở nụ cười. Lão thái thái ngay lập tức cảm thấy bản thân mình một chút cũng không hề mập.
Bà quyết định sẽ không bao giờ ăn mấy món luộc nhạt nhẽo đó nữa.
"Được rồi, đứng lên đi." Lão thái thái liếc mắt nhìn tiểu nha hoàn một cái, lại sai người thưởng cho nàng một thỏi bạc lớn, "Ngươi là người thật thành, cầm lấy đi chơi đi."
Vì thế, bữa cơm thanh đạm của lão thái thái chỉ duy trì được trong một buổi trưa, đến bữa tối lại khôi phục về chế độ cũ. Cảm nhận được hương vị thơm ngon ngào ngạt của đồ ăn, lão thái thái cảm thấy nếu tiếp tục ăn rau xanh đậu phụ chắc chắn bà sẽ không qua được , ăn những thứ đó chỉ khiến bản thân thiệt thòi mà thôi .
La thị nghe tin tức phòng bếp báo cáo thì hơi mỉm cười, không sao, cho dù kết quả có hơi chậm , nhưng bà có thể chờ được.
……
Diệp Lệ mang theo một gã sai vặt, xuyên qua phố tây phồn hoa náo nhiệt, bỗng chốc ngửi thấy hương vị của món gà nướng giòn, đáy lòng chợt động, muội muội rất thích món gà này , tuy nhiên người xếp hàng lại quá nhiều. Diệp Lệ thấy sắc trời còn sớm, liền bảo gã sai vặt đi xếp hàng, hắn đứng trong con hẻm râm mát chờ đợi.
Một người nông dân trông có vẻ khá trung thực đi vào hẻm nhỏ , không hiểu sao người này cứ ngơ ngác mà nhìn chằm chằm vào Diệp Lệ .
Đôi mày kiếm của Diệp Lệ nhăn lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua. Chắc hẳn người này mới vừa vào thành đi, không hiểu phép lịch sự. Nếu gặp phải người ngang ngược mà ông lại dám nhìn chằm chằm người ta như vậy, khẳng định sẽ bị ăn đánh. Diệp Lệ không muốn làm khó xử người này, nhưng hắn cũng không muốn bị người khác nhìn chằm chằm như vậy.
Người nọ hơi cổ rụt một chút nhưng vẫn không thu hồi tầm mắt, mà ngược lại đi về phía Diệp Lệ "Ngài, vị này…… Gia, nghe người bên cạnh nói ngài là thế tử, không biết ngài có phải thế tử Tế Bình Hầu phủ không?"
Diệp Lệ có chút kinh ngạc, chẳng lẽ người này tới tìm mình, Diệp Lệ gật đầu, "Là ta, ngươi có việc gì sao?"
"Ai u, cuối cùng cũng tìm được người!" Người nọ mang bộ dáng vui vẻ, sờ soạng trên người một phen, lấy ra một khối ngọc bội thoạt nhìn có vẻ rất bình thường ra đưa cho Diệp Lệ, "Ngài biết thứ này sao?"
Trong một cái chớp mắt, sắc mặt Diệp Lệ liền đại biến, ngọc bội này hắn biết! Đây là ngọc bội hắn đưa cho phụ thân!
Năm đó phụ thân nhậm chức Hộ Bộ Thị Lang, thời điểm bận rộn thường xuyên tá túc tại Hộ Bộ, mấy ngày cũng không về nhà. Hắn dùng chút bạc nhỏ tích cóp được mua một khối ngọc bội, còn khắc một chữ "Lệ" xiêu xiêu vẹo vẹo lên đó đưa cho phụ thân, nói rằng "Mang theo khối ngọc bội này tương đương với nhi tử ở cạnh ngài", Chất lượng của ngọc bội kia không tốt lắm, chữ hắn khắc cũng rất khó nhìn, nhưng phụ thân lại rất thích.
Khối ngọc bội này chưa bao giờ rời khỏi người ông , cho tới ngày ông mất tích.
"Ngươi lấy khối ngọc bội này ở đâu?" Diệp Lệ nắm ngọc bội trong tay, kích động hỏi. Đây là ngọc bội trên người phụ thân, chẳng lẽ phụ thân còn sống, là phụ thân bảo người này tới tìm hắn?
"Ngài biết khối ngọc bội này? Vậy ta đã tìm đúng người rồi!" Người nọ vỗ đùi, "Ai u, ta nói với ngài, bảy năm trước, thôn chúng ta đón một tiên sinh tới dạy học. Ông ấy không nhớ rõ mình là ai nên liền dừng chân tại thôn chúng ta dạy học kiếm sống qua ngày. Mấy hôm trước sau khi trải qua một cơn sốt nặng, ông ấy đột nhiên nhớ tới mình là ai, còn nói mình là Tế Bình Hầu, một hai bắt ta mang theo khối ngọc bội này tới tìm thế tử Tế Bình Hầu phủ, nói, nói ngài là con ông ấy, trước khi chết ông ấy muốn gặp lại nhi tử của mình một lần. Ai u, nhìn thấy ông ấy bệnh sắp chết cực kỳ đáng thương, ta liền đáp ứng ——"
"Thôn của ngươi ở đâu?!" Tâm tình của Diệp Lệ thay đổi rất nhanh, vừa nghe thấy phụ thân còn sống hắn liền cao hứng tới mức muốn lộn nhào mấy cái. Nhưng sau đó lại nghe thấy phụ thân bị bệnh sắp chết, hắn chỉ hận mình không có đôi cánh để bay qua đó ngay lập tức. Làm gì còn tâm tư nghe người nọ dong dài.
Người nọ đang nói chuyện hăng say tới mức nước miếng văng khắp nơi, lại bị Diệp Lệ quát một tiếng, hoảng sợ, co rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: "Thôn chúng ta nằm dưới chân núi Bạch Tước, tên Tước Lạc thôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!