Chương 37: (Vô Đề)

Nhìn bức thư có chữ viết của Tề thị cùng những món trang sức đáng giá đó, nhị lão gia giận tím mặt, ngay cả chiếc áo ngoài cực cũ kia ở trong mắt ông cũng trở nên thập phần khả nghi. Tề thị lại không thiếu xiêm y cần gì phải giữ chiếc áo cũ này làm gì, chẳng lẽ đó chiếc áo bà mặc thời khuê nữ, nó có ý nghĩa đặc biệt gì sao ?

Diệp Thừa Hoành hận không thể lập tức đi tìm Tề thị chất vấn một phen, nhưng tôn nghiêm của nam nhân lại khiến ông do dự. Để những người khác trong phủ biết Tề thị gả cho ông nhiều năm như vậy nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương nam nhân thanh mai trúc mã, vậy mặt mũi của ông biết giấu vào chỗ nào? Cho dù muốn hưu Tề thị, ông cũng không thể dùng tới lý do này, nhưng thật ra có thể lấy lí do bà ta độc hại phu nhân hầu phủ.

Tuy nhiên, có nên hưu Tề thị hay không, ông còn phải suy nghĩ lại một chút, Tề thị không có gì quan trọng nhưng Sở nhi không thể có một mẫu thân bị hưu bỏ .

Diệp Thừa Hoành suy nghĩ một lát sau đó ông cầm tay nải xoay người rời đi, Tiểu Anh nhào lên muốn cướp trở về lại bị Diệp Thừa Hoành hung hăng mà quăng một cái tát.

Tiểu Anh ngây ngốc tại chỗ, mắt thấy Diệp Thừa Hoành đi xa rồi, nàng mới bụm mặt hơi mỉm cười và quay trở về sân của Tề thị.

Tâm trí Tề thị hoảng loạn, bà không biết Tiểu Anh có thể thuận lợi hoàn thành việc mà bà giao phó hay không. Vừa nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Anh, trong lòng bà đột nhiên nhảy dựng lên, một loại dự cảm bất tường đánh úp lại.

Tiểu Anh đầu tóc tán loạn chạy vào phòng, thình thịch một tiếng quỳ trên mặt đất, "Thái thái, nô tỳ không thể hoàn thành việc ngài giao phó, ngài đánh nô tỳ đi."

Trước mắt Tề thị tối sầm, thấy năm ngón tay hiện rõ ràng trên gương mặt sưng đỏ của Tiểu Anh, hiển nhiên là bị người đánh, bà run giọng hỏi: "Như thế nào, là La thị chặn ngươi lại, đúng không?"

"Không phải," Tiểu Anh lắc đầu, khóc lóc nói: "Là lão gia. Ngài ấy đoạt tất cả đi rồi, nô tỳ muốn cướp trở về, nhưng mà bên người ngài ấy còn có người hầu, nô tỳ, nô tỳ vô dụng a, ô ô……"

Ngân phiếu bị Diệp Thừa Hoành đoạt đi rồi! Tề thị suy sụp ngã xuống đất một cách tê liệt, xong rồi, lần này bà thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng thật rồi!

Chủ tớ hai người ngồi dưới đất rơi lệ, cửa ngoại viện "Ầm" một tiếng mở ra. La thị mang theo vài người xông vào "Nhị đệ muội, cho muội ở trong tiểu viện này để đóng cửa ăn năn hối lối, không nghĩ tới chủ tớ hai người các ngươi lại lớn mật như thế. Từ hôm nay trở đi, muội vẫn nên an phận ở lại đây tu thân dưỡng tính đi, bất cứ ai cũng không thể gặp mặt!"

La thị liếc mắt nhìn Tề thị đang ngồi dưới đất rơi lệ . Nếu muốn báo thù bà nhất định phải đánh tan thế lực của lão thái thái và nhị phòng, mà Tề thị chính là lựa chọn thích hợp nhất.

La thị phân phó người kéo Tiểu Anh ra ngoài, chỉ lưu lại hai bà tử trông coi sân viện. Ngày thường cửa viện luôn phải khóa trái , mặc kệ là ai tới cũng không được gặp mặt Tề thị.

Sắc mặt Tề thị trắng bệch, tài vật đã mất, Diệp Thừa Hoành lại vô tình vô nghĩa. Bà chỉ còn ba nhi nữ nhưng lại không thể gặp mặt. (Nhi nữ chính là nhi tử và nữ nhi nhé)

Ba nhi nữ…… "Từ từ!" Tề thị đột nhiên kéo góc váy La thị "Trong phòng ta còn một số trang sức, tất cả đều là đồ vật cá nhân của ta, không phải của công. Ta muốn lấy những thứ đó bù vào số bạc bọn nhỏ còn thiếu, sau này tiền tiêu hàng tháng của bọn nhỏ, hy vọng đại tẩu phát đầy đủ." Dù sao bà bị nhốt ở nơi này cũng không gặp được ai, trang sức gì đó không cần nữa cũng không sao.

Nhưng ba hài tử của bà không thể không có bạc hàng tháng, xiêm y đồ ăn lấy từ trong phủ chỉ cần bọn chúng không tiêu xài quá hoang phí, ngày sau vẫn có thể trôi qua được.

"Có thể." La thị đáp ứng . Số trang sức Tiểu Anh lấy đi lại bị Diệp Thừa Hoành cướp đoạt chỉ là một trong số những món trang sức của Tề thị mà thôi, số trang sức còn lại cũng đủ để gán nợ rồi.

La thị đi rồi, Tiểu Anh bị bắt đi, cửa viện bị khóa lại.

Trái tim Tề thị như tro tàn, ngân phiếu không có, trang sức cũng không , người duy nhất bà có thể trông cậy vào chính là ba nhi nữ của bà, hy vọng tương lai mấy hài tử có tiền đồ sẽ cứu bà ra khỏi chiếc lồng sắt này.

Tế Bình Hầu phủ tạm thời gió êm sóng lặng, La thị khôi phục quy luật sớm tối thỉnh an.

Thời tiết trở nên nóng bức, đài sen trong Dự Vương phủ cũng lớn dần. Dự Vương vẫn nhớ rõ ước định cùng Diệp Thiên nên liền cố ý mời Diệp Thiên , La thị và Diệp Lệ đến vương phủ du ngoạn.

Diệp Thiên và ca ca ngựa quen đường cũ, nhưng La thị là lần đầu tiên tới Dự Vương phủ. Nhìn vào hồ nước trong xanh trước mắt bà có thể đoán được rốt cuộc Dự Vương phủ rộng lớn bao nhiêu. Nghĩ đến nữ nhi bảo bối của bà tương lai sẽ sinh hoạt ở chỗ này, trong lòng bà cảm thấy rất yên ổn mà không hề có tâm trạng thấp thỏm của người mẫu thân sắp gả nữ nhi.

Dự Vương mời mấy người lên thuyền nhỏ, lại lệnh cho hai bà tử chèo thuyền hướng về phía có thật nhiều hoa sen.

Diệp Thiên dõi mắt trông mong nhìn đài sen, lại không dám duỗi tay đi hái. Dự Vương tự mình động thủ, hái mấy đóa hoa sen đặt lên bàn nhỏ trên thuyền, Diệp Lệ cũng vươn thân mình chọn một đài sen tươi mới no đủ hái xuống.

Diệp Thiên hoan hô một tiếng, nàng đã từng ăn qua hạt sen nhưng chưa từng tự mình động thủ lột vỏ, nàng cầm một đài sen lăn qua lộn lại nghiên cứu. La thị cầm tay nàng chỉ dạy , chuyện này không khó nên nàng nhanh chóng nắm giữ bí được quyết.

Lột được một hạt sen trắng trẻo mập mạp, Diệp Thiên không ăn mà ngược lại đưa đến bên môi La thị "Nương, người ăn."

Nữ nhi bảo bối của bà thật đúng là hiếu thuận, La thị mỉm cười, cúi đầu ngậm hạt sen trong miệng, thở dài: "Thiên Thiên lột vỏ, thật ngọt ."

Diệp Thiên mím môi cười, sau đó nàng lột một hạt khác đưa đến bên môi Diệp Lệ, "Ca ca, huynh nếm thử."

Diệp Lệ cũng cắn trong miệng, thở dài: "Thiên Thiên lột, quả nhiên rất ngọt ." Nói xong, hắn còn khoe khoang liếc mắt nhìn Dự Vương một cái.

Đôi mắt mắt phượng đen như mực của Dự Vương lập tức cảm thấy ủy khuất , ai oán mà nhìn chằm chằm vàoDiệp Thiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!