Chương 34: (Vô Đề)

Sau khi bị nhốt Tề thị mới bắt đầu suy nghĩ cẩn thận, vì sao đại nha hoàn của mình lại chủ động đứng ra nhận tội còn chỉ đích xác mình là người sai khiến nàng hạ độc, rõ ràng người có khả năng làm điều đó nhất chính là lão thái thái.

Bị La thị phân phó tới hầu hạ Tề thị là một tiểu nha hoàn tên Tiểu Anh, nàng là người tay chân lanh lẹ rất nhanh chóng đã thu dọn xong cái sân viện rách nát này, sau đó chuẩn bị tốt giấy, bút mực cùng một quyển kinh Phật.

Tề thị vừa nhìn thấy kinh Phật liền tức giận, cái gì gọi là mình tâm mang lợi ích quá nặng, rõ ràng là sau khi La thị bị bệnh bà mới tiếp nhận quyền chưởng quản, vì thế căn bản không phải bà tham lam quyền chưởng quản mà độc hại La thị, những người này đúng là đen trắng đảo lộn , không biết phân biệt thị phi ! Bọn họ căn bản không thèm nghe bà giải thích đã trực tiếp nhốt bà vào đây.

Tề thị càng nghĩ càng tức giận, bà túm lấy quyển kinh Phật định dùng sức xé rách.

"Thái thái, không được ." Tiểu Anh hoảng sợ vội vàng nhào lên ôm lấy cánh tay Tề thị cố gắng đoạt lại quyển kinh Phật "Thái thái, nô tỳ biết ngài bị oan uổng nhưng sống dưới mái hiên nhà người khác không thể không cúi đầu . Nếu thái thái không sao chép kinh Phật, người sẽ không có cách nào rời khỏi nơi này ."

"Ngươi, ngươi tin tưởng ta bị oan uổng?" Đây là người đầu tiên nói tin tưởng bà , mặc dù nàng chỉ là một tiểu nha hoàn nhưng trong lòng Tề thị cũng cảm thấy ấm áp phần nào.

"Đương nhiên nô tỳ tin tưởng ngài!" Tiểu Anh dùng sức gật đầu, "Năm đó thời điểm hầu phu nhân sinh bệnh thái thái cũng vẫn chưa chưởng quản việc nội trợ, người sao có thể dễ dàng tráo đổi đồ vật trong nhà kho được, rõ ràng là người khác làm nhưng lại đẩy thái thái ra gánh tội thay!"

Đúng rồi, năm đó thời điểm La thị chưởng quản việc nội trợ, nhà kho chưa bao giờ để người không liên quan tùy tiện bước vào. Bà sao có thể tráo đổi Thanh Nguyên hương và tổ yến được, bà lại không giống lão thái thái an bài nhân thủ khắp nơi như vậy.

…… Khắp nơi đều an bài nhân thủ, lão thái thái!

Tề thị khiếp sợ đứng bật dậy, bà muốn nói thật to rằng người có khả năng làm trò gian lận trong nhà kho chỉ có thể là lão thái thái ! La thị không có thể ngu ngốc tới mức độc hại chính mình, Mai thị có một người cha có tiền có thế từ trước đến nay luôn khinh thường làm những việc này, vậy người hạ độc chính là lão thái thái!

Tề thị giống như đột nhiên thông suốt, đầu óc đang hỗn loạn lập tức thanh tỉnh. Vì sao đại nha hoàn của mình lại chủ động nhảy ra nhận tội và xác nhận người sai khiến nàng ta là mình. Khẳng định là chịu sự sai sử của lão thái thái, nha hoàn đáng chết kia là người của lão thái thái!

Dường như Tề thị tức giận muốn điên rồi, đôi mắt đỏ rực xoay hai vòng trong phòng. Được lắm lão thái thái, mấy năm nay bà chưởng quản việc nội trợ , đối với lời dặn dò của lão thái thái bà luôn nói gì nghe nấy, đồng thời mang lại cho lão thái thái không ít chỗ tốt. Kết quả vừa xảy ra chuyện, lão thái thái liền đẩy bà ra gánh tội thay.

Tiểu Anh tinh tế nhìn sắc mặt Tề thị, tin chắc rằng bà đã hiểu nàng mới phẫn hận nói tiếp: "Thái thái bị người oan uổng như vậy, thế nhưng lão gia cũng không giúp thái thái nói một câu còn mắng thái thái là độc phụ."

Lão gia? Tề thị cau mày nhìn về phía Tiểu Anh.

"A, nô tỳ, nô tỳ không phải cố ý muốn trách móc lão gia!" Tiểu Anh sợ tới mức khụy gối quỳ xuống mặt đất, "Nô tỳ chỉ, chỉ khổ sở thay thái thái thôi, người khác không biết, nhưng chẳng lẽ lão gia lại không biết thái thái trong sạch?"

Lão gia đương nhiên biết. Tề thị cúi đầu suy nghĩ, ngoại trừ việc tham ô bạc của công là bà không nói đúng sự thật cho lão gia, còn tất cả mọi việc ở hầu phủ bà chưa bao giờ giấu ông, tốt xấu đều sẽ nói cho ông, ngay cả mấy lời nói sắc bén giữa chị em dâu bà cũng đều kể cho ông.

Lão gia thông minh như vậy khẳng định biết bà bị oan uổng, cũng khẳng định biết người chân chính hạ độc là lão thái thái. Thì ra ở trong lòng ông, mình không hề có một chút giá trị nào cả, tùy thời có thể vứt bỏ ……

Tề thị càng nghĩ tâm càng lạnh, suy sụp ngồi trên cái ghế cũ nát bụm mặt khóc nức nở.

Tiểu Anh tìm một chiếc khăn sạch sẽ, yên lặng đưa cho Tề thị . Mãi đến khi nghe thấy tiếng khóc của Tề thị yếu hơn nàng mới tiến lên giúp bà chải lại đầu tóc tán loạn một lần nữa, vừa chải vừa khuyên nhủ: "Thái thái, ngài đừng khổ sở, cho dù lão gia …… Ngài còn có nhị thiếu gia và hai tiểu thư mà, tuy rằng nô tỳ vô dụng nhưng chỉ cần ngài không chê nô tỳ thô kệch, nô tỳ cũng sẽ vĩnh viễn ở cạnh bảo vệ ngài."

"Ngươi là người tốt." Tề thị lau nước mắt trên mặt, tiểu nha hoàn này nói rất đúng, bà còn có Phù nhi, Dung nhi nữa. Hiện giờ Phù nhi chính là người của Thái Tử điện hạ, việc học của Sở nhi cũng không tồi, tương lai có lẽ sẽ vào triều làm quan . Đến lúc đó, nhi nữ đều có tiền đồ lớn như vậy, còn ai dám tới oan uổng bà.

……

Tề thị đột nhiên bị nhốt lại mà sổ sách trong mấy năm qua lại không rõ ràng, La thị chỉ có thể cẩn thận kiểm tra từng hàng mục.

Vật phẩm còn lại trong nhà kho đồng nhất với sổ ghi chép, tuy nhiên đồ vật trong nhị phòng lại quá nhiều, không phù hợp với tiêu chuẩn. Ví dụ như trong phòng của Diệp Dung có tới hơn mười bộ trà cụ. Thực ra Diệp Dung cũng không dùng nhiều trà cụ như vậy, mà là mỗi lần nàng phát giận sẽ đập nát một bộ, tuy nhiên lại không hề bồi thường mà trực tiếp lấy một bộ mới từ nhà kho. Cứ như vậy số lượng trà cụ trong phòng nàng mới càng ngày càng nhiều.

La thị liệt kê mấy đồ vật này theo thứ tự , bởi vì các sân đều có hạn mức sử dụng thế nên phòng nào lấy quá giới hạn cho phép có thể trả lại , phòng nào phá hỏng của công thì bắt buộc phải bồi thường.

Kiểm kê nhà kho xong, La thị lại xuống tay bắt đầu kiểm toán, lần này bà giữ Diệp Thiên ở bên người. Nữ nhi bảo bối của bà là chính phi của Dự Vương, tương lai khó tránh khỏi việc quản lí nội viện Dự Vương phủ, vì thế không thể cái gì cũng không biết. Trước kia bà có lòng nhưng lực không đủ, hiện tại đã có thể đứng lên , đương nhiên bà muốn tự mình cầm tay dạy bảo nữ nhi.

Diệp Thiên chưa bao giờ tiếp xúc với những thứ này, nhìn La thị đánh bàn tính bùm bùm nàng cảm thấy thật mới lạ. "Nương, tất cả những thứ này đều phải tính toán một lần sao?" Diệp Thiên nhìn chồng sổ sách cao ngất trời kia có chút lo lắng cho thân thể mẫu thân, bà mới vừa khá lên sao có thể làm lụng vất vả như vậy được?

"Không cần." La thị hiểu nữ nhi đang lo lắng điều gì "Ta không cần tự mình đối chiếu tất cả, mà chỉ cần kiểm tra thí điểm thấy không có vấn đề gì là được." Ai biết Tề thị có liên hợp cùng phòng thu chi làm giả sổ sách hay không, cho nên bà muốn tùy tiện kiểm tra một vài quyển sổ sách, nếu không có vấn đề thì không sao, nhưng nếu có vấn đề bà chắc chắn phải đối chiếu toàn bộ sổ sách một lần nữa.

Diệp Thiên kiên nhẫn nhìn mẫu thân kiểm tra xong một quyển, thấy mẫu thân nhăn mày, nàng lo lắng hỏi: "Nương, quyển này có vấn đề sao?" Nếu như có vấn đề , chẳng phải nương sẽ phải kiểm tra lại toàn bộ sao?

"Thật ra sổ sách không có vấn đề." Ngón tay La thị nhẹ nhàng điểm hai cái lên quyển sổ "Tuy nhiên, khoản tiêu dùng này lại có vấn đề lớn." Bà cũng là người từng chưởng gia nhiều năm, một tháng hầu phủ chi tiêu hết bao nhiêu trong lòng bà hiểu rõ, ngay cả tổ chức yến hội cần bao nhiêu bạc bà cũng có thể nắm đại khái. Mặc dù sổ sách này không bị làm giả, nhưng số bạc chi tiêu mỗi tháng lại lớn hơn rất nhiều lần so với lúc bà chưởng gia.

Hơn nữa, không riêng gì nhị phòng mà chi phí của các sân đều tăng lên gấp bội, bao gồm cả Tư Xa Đường của bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!