Chương 29: (Vô Đề)

Tề thị vừa hưng phấn vừa lo lắng, Diệp Sở và Diệp Phù thẳng đến giờ Tuất mới trở về, xe ngựa ngừng trước cửa, Diệp Sở lệnh cho bà tử nâng nhuyễn kiệu lại đây, nói là Diệp Phù bị bệnh.

Một bà tử thô tráng ôm Diệp Phù đang hôn mê bất tỉnh từ trong xe ngựa ra ngoài, dưới ánh đèn, hai mắt Diệp Phù nhắm chặt, sắc mặt nàng ta trắng bệch như tuyết, bà tử cẩn thận đặt nàng ta vào nhuyễn kiệu, lại lơ đãng khiến ống tay áo nàng kéo lên, trên cánh tay trắng tựa ngó sen loang lổ những vệt đỏ, tất cả đều bị bầm tím, trong lòng bà tử kinh hoàng, vội vàng kéo ống tay áo nàng xuống, giả bộ như không có việc gì buông mành kiệu xuống.

Nhuyễn kiệu trực tiếp nâng Diệp Phù vào sân của nàng, bà tử kia ôm nàng đặt lên giường sau đó rời đi. Tề thị vội vàng tới đây, trên vẻ mặt không dấu được sự nôn nóng cùng hưng phấn, Diệp Sở cũng đi theo tới đây, sắc mặt hắn âm trầm.

"Tại sao các con muộn như vậy mới trở về, Phù nhi vẫn luôn ở trên thuyền hoa của Thái Tử sao ?" Đôi mắt Tề thị sáng lên.

"Vâng." Diệp Sở rầu rĩ lên tiếng, Diệp Phù và Thái Tử đơn độc ở cùng nhau trong suốt ba bốn canh giờ, thời điểm rời thuyền thì hôn mê bất tỉnh, không cần suy nghĩ cũng biết đã xảy ra chuyện gì. Hắn thật sự không hiểu vì sao muội muội phải làm ra loại hành động vô môi tằng tịu (*) đáng gièm pha này, quy quy củ củ mà tam môi lục sính, chẳng lẽ không tốt sao? Bằng gia thế nhà bọn họ, muốn gả vào nhà công hầu hoặc tân quý trong triều đình cũng không phải việc gì khó.

Đương nhiên, nếu có thể vào Đông Cung, được Thái Tử ưu ái cũng rất tốt, đến lúc đó tất nhiên sẽ có trợ giúp lớn đối với con đường làm quan của phụ thân và hắn , nhưng cho dù muốn tiến vào Đông Cung cũng không nên dùng loại phương thức hèn hạ này.

(*): không bà mối không thiếp canh không lễ vật cầu thân mà đã tằng tịu với nhau

"Thái Tử có nói gì không ?" Tề thị kích động tới mức thanh âm có chút run rẩy.

"Thái Tử cho người truyền lời nói ngày mai sẽ phái người tới đây." Diệp Sở thấy biểu tình của mẫu thân càng ngày càng hưng phấn, nhắc nhở nói: "Mẫu thân vẫn nên xem đại muội muội…… Bị thương như thế nào đi, lâu như vậy còn chưa tỉnh lại, đừng để xảy ra chuyện gì."

"Có thể xảy ra chuyện gì." Tề thị trừng hắn một cái, "Được được, con đi ra ngoài đi, ta nhìn xem."

Diệp Sở đi tới cửa, lại xoay người dặn dò nói: "Nếu thực sự có vấn đề gì không tốt, mẫu thân cũng không nên sợ thầy giấu bệnh mà hãy mời đại phu tới đây nhìn xem."

"Đã biết đã biết, con đi đi." Tề thị không kiên nhẫn xua tay.

Đóng cửa phòng thật chặt, Tề thị ngồi xuống mép giường, nhẹ giọng gọi: "Phù nhi, Phù nhi mau tỉnh lại, về đến nhà rồi."

Diệp Phù không hề phản ứng.

Tề thị thầm nghĩ: Nhìn bộ dáng này, chẳng lẽ Phù nhi và Thái Tử đã thành chuyện tốt? Rốt cuộc nữ nhi còn nhỏ, có chút không chịu nổi cũng là chuyện bình thường, ngày mai Thái Tử phái người tới có phải sẽ hứa cho nữ nhi của bà vị trí trắc phi hay không?

Bà ta vừa nghĩ tới một tương lai đầy phong cảnh, vừa gọi Diệp Phù vài tiếng, thấy Diệp Phù trước sau đều bất động, bà ta không khỏi có chút hoảng hốt, nghĩ nghĩ, bà kéo vạt áo Diệp Phù nhìn thoáng qua, một cái liếc mắt này khiến bà cả kinh suýt nữa kêu lên thất thanh, Tề thị che miệng, không dám tin tưởng mà nhìn một màn trước mắt.

Da thịt vốn dĩ nên trắng nõn, nhưng hiện tại khó có thể nhận ra sự trắng nõn trên cơ thể ấy, khắp nơi đều là những vết bầm do ngón tay bóp mạnh tạo thành, những dấu răng cũng hiện lên một cách rõ ràng, dấu răng kia cắn rất sâu khiến làn da bị nứt toác hãm sâu ở trong thịt, lúc ấy chắc chắn sẽ chảy máu, nhưng hiện tại máu đã ngừng chảy chỉ để lại mấy dấu răng tím đen ghê người.

Rốt cuộc Thái Tử là người hay thú ?

Tề thị lấy lại bình tĩnh, cẩn thận cởi bỏ quần lót của Diệp Phù, chỉ liếc mắt một cái mà bà ta suýt nữa hôn mê bất tỉnh, cẳng chân còn tốt, da thịt trên đùi không có chỗ nào còn lành lặn, nơi đó càng thảm không nỡ nhìn……

Tề thị run rẩy kéo lại quần lót cho Diệp Phù, hiện tại phải làm sao bây giờ, có nên thỉnh đại phu tới hay không? Cho dù thỉnh đại phu tới cũng không thể nói đúng sự thật, vô môi tằng tịu với nhau, người trong nhà biết là một chuyện, để lan truyền ra ngoài lại là một chuyện khác, lại nói, những vết thương trên người này không cách nào giải thích được, chẳng lẽ nói với người khác rằng Thái Tử là tên biến thái?

Tề thị đang rơi vào tình thế khó xử, Diệp Phù đột nhiên có động tĩnh, đôi lông mày nàng ta nhăn chặt, trong miệng vô ý thức nỉ non: "Cầu…… Cầu…… Tha…… Tha mạng……"

"Phù nhi, Phù nhi, mau tỉnh lại!" Tề thị gọi hai tiếng, nhẹ nhàng lắc lắc bả vai Diệp Phù.

"A ——" Diệp Phù hét thảm một tiếng, hoảng sợ múa may tay chân "Tránh ra, tránh ra! Cứu mạng, cứu mạng!"

"Là ta, Phù nhi, là nương." Tề thị muốn giữ chặt tay nàng, mu bàn tay cũng bị cào rách vài vết, trái tim Tề thị trầm xuống, thời điểm nữ như ở cùng Thái Tử sẽ không kêu loạn cào tới cào lui như vậy đi, vậy chẳng phải sẽ chọc giận Thái Tử?

"Phù nhi, đừng hô, là nương, là nương." Tề thị thật vất vả mới bình ổn được cảm xúc cho Diệp Phù, Diệp Phù bình tĩnh lại, phát hiện mình đang nằm trên giường trong khuê phòng, mà người ngồi ở mép giường chính là mẫu thân của mình.

"Nương!" Diệp Phù thất thanh khóc rống lên, "Ma quỷ, hắn là ma quỷ!" Nàng hối hận, thật sự hối hận, nàng không nên đi trêu chọc nam nhân kia, hắn căn bản không phải người, mà là ma quỷ, nếu không phải mình tốt xấu gì cũng là nữ tử quan gia, đoán chừng đêm nay nàng sẽ không thể trở lại.

"Suỵt, đừng nói bậy!" Tề thị vội ngăn nàng lại "Thái Tử điện hạ không phải người chúng ta có thể gièm pha."

Diệp Phù khóc tới mức hổn hển, "Nương, con đau quá, cả người đều đau."

"Nương biết, nương lấy thuốc mỡ bôi cho con." Tề thị vừa định đứng lên đã bị Diệp Phù kéo lại, "Nương, người đừng đi."

"Được được, nương không đi." Tề thị vỗ vỗ tay nàng, cũng may da thịt lộ ở bên ngoài đều hoàn hảo, trên tay trên mặt đều không có bất luận kỳ chỗ khác thường nào "Phù nhi, con cũng đừng quá sợ hãi, nữ nhân đều có một lần như vậy, lần sau sẽ không đau ." Thái Tử điện hạ ra tay tàn nhẫn như vậy, đoán chừng là do uống say đi, lần sau chắc hẳn sẽ không đáng sợ như vậy đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!