Ven hồ Lâm Bình, du khách đông như dệt, bên bờ hồ có rất nhiều thuyền hoa và thuyền nhỏ đang tụ tập.
Thuyền hoa của Tế Bình Hầu phủ cũng ngừng tại nơi này, sau khi Diệp Phù và Diệp Thiên lên thuyền mới phát hiện nhị ca Diệp Sở đã tới trước, đang uống trà nói giỡn cùng mấy bằng hữu học cùng thư viện. Hai người vừa lên thuyền, trong chớp mắt đám người kia đều trở nên an tĩnh đồng thời nhìn về phía này.
Diệp Phù có chút không vui, ngày hôm qua nàng nói sẽ đến hồ Lâm Bình, nhị ca cũng không nói hắn sẽ dẫn người tới đây. Cũng may thuyền hoa còn có lầu hai, hai người một trước một sau đi lên lầu .
Một người dùng khuỷu tay huých Diệp Sở một chút "Hai người kia đều là muội muội huynh sao? Muội muội nhỏ tuổi kia thoạt nhìn rất đáng yêu, bảo nàng tới đây du ngoạn cùng chúng ta đi, dù sao nàng còn nhỏ cũng không cần kiêng dè."
Diệp Sở nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn một cái "Nàng là tứ muội muội của ta, vừa mới đính hôn cùng Dự Vương, ngươi xác định muốn nàng lại đây bồi ngươi?"
"Gì." Người nọ hít hà một hơi, "Không muốn không muốn, ta còn muốn giữ cái mạng nhỏ này về nhà ăn bánh chưng đấy." Nói giỡn, để Dự Vương thấy vị hôn thê của hắn ngồi một chỗ với mình đoán chừng sẽ lấy roi ngựa biến mình thành cái kết ngũ sắc.
"Nàng chính là tiểu vương phi trời định mà Dự Vương lựa chọn?" Một người khác vuốt cằm nói "Vận khí Dự Vương không tồi, tùy tiện bịt mắt bắn một mũi tên liền bắn trúng tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu như vậy, các ngươi nói nếu hắn bắn trúng một nữ tử xấu xí, hắn định làm gì bây giờ, chẳng lẽ thật sự thành thân?"
"Có thể tham gia bách hoa yến, sao có thể có nữ tử xấu xí? Đoán chừng tất cả các nàng đều rất xinh đẹp, cho nên Dự Vương mới dám tùy tiện bịt mắt bắn bừa nha."
Mọi người hi hi ha ha nói giỡn, Diệp Phù và Diệp Thiên chỉ coi như không nghe thấy. Các nàng tới quá sớm, phải đợi hơn một canh giờ hội đua thuyền rồng mới chính thức bắt đầu.
Năm nay bởi vì có bốn vị hoàng tử tham gia, hội đua thuyền rồng phá lệ náo nhiệt. Đương nhiên các hoàng tử cũng không tự mình lên sân khấu, đều là thị vệ trong phủ chèo thuyền kích trống. Thuyền rồng màu đỏ của Thái Tử, màu trắng của Nhị hoàng tử Thụy Vương, màu xanh lá của Tam hoàng tử Khang Vương, màu đen còn lại là của Tứ hoàng tử Dự Vương.
Diệp Thiên nghe thấy nhóm người Diệp Sở bắt đầu đánh cuộc xem cuối cùng thuyền rồng nào sẽ dành chiến thắng.
"Năm trước không có các hoàng tử tham gia, cũng không biết thực lực của bọn họ ra sao , chúng ta nên đánh cuộc như thế nào?"
"Mặc kệ thực lực như thế nào, ai dám vượt mặt Thái Tử điện hạ, ta đặt Thái Tử sẽ thắng."
"Không nhất định, từ trước đến nay Thụy Vương luôn có thể cân sức ngang tài cùng Thái Tử điện hạ, ta đánh cuộc Thụy Vương thắng."
"Dự Vương ……, Dự Vương là người chịu chơi nhất, có lẽ cũng có kinh nghiệm đua thuyền rồng, ta đặt Dự Vương thắng."
Diệp Thiên nghiêng tai nghe bọn họ đặt cược, Thật ra chỉ có Tam hoàng tử Khang Vương là không có ai đặt, cũng không ai nhắc tới.
Tiếng trống rung chuyển, nhịp trống càng ngày càng dày đặc, bắt đầu đua thuyền rồng rồi. Thuyền rồng màu đỏ của Thái Tử và thuyền rồng màu trắng của Thụy Vương cùng nhau tiến lên, thuyền rồng màu xanh lá của Khang Vương đi phía sau thuyền rồng màu đỏ trong trạng thái phòng thủ, thuyền rồng màu đen của Dự Vương không nhanh không chậm bảo trì sự cân bằng cùng thuyền rồng màu xanh lá, những chiếc thuyền rồng khác cũng chỉ đi sau thuyền rồng màu đen của Dự Vương một chút.
"Xem, ta nói không ai dám vượt mặt Thái Tử điện hạ đi, ngay cả thuyền rồng của Khang Vương và Dự Vương cũng không dám vượt qua."
Vừa dứt lời liền thấy thuyền rồng màu trắng tiến lên dẫn đầu. Người trên chiếc thuyền rồng màu đỏ đang liều mạng chèo thuyền, cuối cùng vẫn không vượt qua được thuyền rồng màu trắng của Thụy Vương.
Những tiếng reo hò ven hồ Lâm Bình, xen lẫn tiếng hô "Thụy Vương".
"Xem, ta nói Thụy Vương có thể cân sức ngang tài cùng Thái Tử mà. Đa tạ các vị, ta thắng rồi."
"Thắng mời khách!"
"Mời thì mời, đi, chúng ta đến Khánh Vân lâu."
"Các ngươi đi thôi, hai muội muội của ta đều ở đây, ta không đi được." Cuối cùng là thanh âm của Diệp Sở.
Sau khi đám người rời đi, Diệp Sở gọi người tới quét tước thu dọn, hắn lên lầu hai "Đại muội muội và tứ muội muội chuẩn bị đi chỗ nào sao? Muốn trở về hay không?"
Diệp Phù chỉ chờ đợi cuộc đua thuyền rồng kết thúc để gặp mặt vài vị hoàng tử hoặc là tôn thất quý tộc, sao có thể dễ dàng trở về, đương nhiên nàng ta cũng không cho Diệp Thiên trở về, "Bọn muội còn muốn đi chơi thêm một lát, phong cảnh ở đây cũng không tồi."
Diệp Sở cũng không nói gì nữa mà ngồi xuống bên cạnh hai người.
Đôi mắt Diệp Thiên nhìn ra bên ngoài, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến việc điện hạ không dành chiến thắng, không biết trong lòng điện hạ có khổ sở hay không, nàng căn bản không chú ý tới hai người này đang nói chuyện gì.
Lại qua một canh giờ, mắt thấy đã tới thời gian dùng cơm trưa, thuyền trên mặt hồ bắt đầu thưa thớt, du khách trên bờ cũng giải tán gần hết. Diệp Phù có chút nản lòng thoái chí, uổng phí một ngày hôm nay cũng không gặp được người nào. Nàng ta đang định rời đi, lại nhìn thấy một chiếc thuyền hoa rất lớn trông có vẻ mộc mạc đang chậm rì rì tiến lại đây, nàng ta nhìn xuyên qua cửa sổ đang mở, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Dự Vương.
Trong lòng Diệp Phù nhảy dựng, chờ chiếc thuyền hoa nọ tới gần, nàng ta vội vàng kéo Diệp Thiên lại đây "Tứ muội muội, mau đến xem, đó có phải Dự Vương điện hạ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!