Diệp Thiên thay nước uống cho A Hoàng sau đó rửa tay, nàng đi đến bên cạnh Dự Vương, ngẩng cái đầu nhỏ nhìn hắn nói một cách nghiêm túc: "Điện hạ, cảm ơn ngài, ngài luôn giúp đỡ ta, ta cũng không biết nên cảm tạ ngài như thế nào. Nếu điện hạ có yêu cầu gì cần ta giúp đỡ, xin cứ việc mở miệng, ta nhất định sẽ dốc toàn lực giúp đỡ điện hạ." Mặc dù nàng cảm thấy mình không thể giúp gì cho Dự Vương điện hạ cường đại, nhưng nàng vẫn muốn biểu đạt sự cảm kích thật lòng của mình một chút, đương nhiên nếu hắn thực sự có yêu cầu cần nàng giúp thì sẽ tốt hơn. Nếu không phải hắn đưa Phùng ma ma đến bên người mình, chuyện mẫu thân bị trúng độc có khả năng sẽ không bao giờ được phát hiện. Cộng thêm việc hắn muốn giúp mình tìm phụ thân nữa, lớn lớn bé bé, nàng không thể đếm được rốt cuộc hắn đã giúp mình bao nhiêu việc.
Dự Vương liếc mắt nhìn A Hoàng một cái, vật nhỏ này rất thông minh, đặc biệt rất thích nhại lại lời nói của người khác, nhưng hắn không hy vọng lời nói của mình và tiểu nha đầu bị nó bắt chước. Hắn kéo Diệp Thiên vào phòng, ngồi trên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, nói "Thiên Thiên, chúng ta là người một nhà, không cần phải cảm tạ tới cảm tạ lui, còn có, nếu đã là người một nhà, sau này Thiên Thiên có thể không gọi ta là " điện hạ " nữa được không, nghe xa lạ quá."
"Vậy ta nên xưng hô với ngài như thế nào?" Diệp Thiên chớp chớp mắt hạnh hai cái, hơi mím đôi môi phấn hồng suy nghĩ, một chốc một lát thật đúng là không nghĩ ra cách xưng hô thích hợp, vì thế nàng liền nhìn về phía Dự Vương xin giúp đỡ.
"Thiên Thiên gọi một tiếng ca ca cho ta nghe." Lần trước dỗ dành tiểu nha đầu gọi ca ca không thành công, lần này thừa dịp trong lòng nàng nàng đang cảm động, hắn phải thử lại.
Đối diện với đôi mắt đen như mực của Dự Vương, Diệp Thiên cảm thấy mình không thể cự tuyệt, lại nói hắn còn giúp mình làm nhiều chuyện như vậy. "Phong ca ca." Tên điện hạ là Ngôn Phong, nàng gọi Phong ca ca hẳn không sai đi.
"Đúng vậy, ta là ca ca điên của nàng." Dự Vương cười như không cười mà liếc mắt nhìn nàng một cái, "Nàng là muội muội ngốc của ta."
Ngữ khí này vừa nghe liền biết không vui, lại nói Diệp Thiên cũng không muốn trở thành muội muội ngốc, lập tức sửa miệng, "Ngôn ca ca."
"Ừ. Ngoan, gọi lại một tiếng."
"Ngôn ca ca."
"Ừ."
Tiêu Ngôn Phong ôm nàng vào trong ngực, hai tay gắt gao mà ôm chặt thân mình nho nhỏ của nàng, vùi đầu trên đôi vai nhỏ bé của nàng, hít một hơi thật sâu. Lúc mới bắt đầu hắn không biết vì sao mình lại trọng sinh, hiện tại nghĩ lại có lẽ là ông trời muốn hắn đền bù những tiếc nuối ở đời trước đi, chăm sóc tốt cho tiểu nha đầu và mẫu phi giúp các nàng không cần phải trải qua nhiều cực khổ như vậy.
Diệp Thiên không được tự nhiên mà giãy giụa một chút, ca ca cũng ôm nàng, nhưng chưa bao giờ ôm nàng như thế này.
Dự Vương buông lỏng tay, nàng còn nhỏ, hắn không muốn dọa đến tiểu nha đầu.
"Ngôn ca ca, về sau ở trước mặt người khác, ta gọi ngài là "điện hạ" được không?" Cảm giác cách xưng hô "Ngôn ca ca" trước mặt người ngoài, thật thất lễ.
Dự Vương nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ mềm mại của nàng, "Đương nhiên là có thể."
Dùng xong ngọ thiện, huynh muội hai người mang theo dược liệu dùng trong hai tháng được Lộc y chính chuẩn bị tốt trở về hầu phủ, Diệp Lệ trực tiếp xách dược liệu vào Tư Xa Đường, nói là thuốc bổ Dự Vương đưa.
"Hai tháng là có thể thanh trừ hoàn toàn độc tố?" La thị rất ngạc nhiên, không dám tin tưởng hỏi lại.
Diệp Thiên liên tục gật đầu, vui vẻ tới mức nước mắt lưng tròng, "Nương, ngài sẽ mau chóng khỏe lại. Tuy nhiên, Lộc y chính nói, chân của ngài còn yếu, lúc mới bắt đầu phải có người đỡ mới có thể chậm rãi đi đường."
"Không sợ." La thị sờ khuôn mặt mềm mại của nữ nhi "Chỉ cần có thể giải độc, nương đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi." Cũng may mấy năm nay, mỗi ngày Quế Hương đều giúp nàng mát xa hai đùi, vì thế chân cẳng mới không bị phế bỏ hoàn toàn.
Diệp Lệ chậm rãi đi đến trước giường, quỳ gối, ngẩng đầu áy náy nhìn La thị, "Nương, nhi tử bất hiếu khiến ngài chịu tội nhiều năm như, trong lòng nhi tử còn âm thầm trách ngài không đủ kiên cường, nương, nhi tử xin lỗi ngài."
Trong lòng La thị đau xót, lúc ấy nhi tử mới bảy tuổi vẫn là một tiểu hài tử, nhưng đã học được cách chăm sóc muội muội , hắn là hài tử cực kỳ hiểu chuyện, "Lệ nhi làm gì vậy, mau đứng lên." La thị vươn tay về phía Diệp Lệ, Diệp Lệ đứng lên, tiến về phía trước hai bước, nắm tay mẫu thân, ngồi xuống mép giường.
La thị một tay lôi kéo Diệp Lệ, một tay lôi kéo Diệp Thiên, nhìn người này một cái lại xem người kia một cái, "Lệ nhi, Thiên Thiên, ba người chúng ta là cốt nhục chí thân, cho dù trong lòng có chút trách móc nhưng cũng không bao giờ làm tổn thương đối phương. Tuy nhiên, người khác lại không giống vậy. Lần này nương trúng độc, vô luận là ai ra tay, lão thái thái đều rất cảm kích hoặc cũng có khả năng chính lão thái thái trực tiếp xuống tay."
"Vì sao lão thái thái lại hại người, bà không thích nương sao?" Diệp Thiên hỏi.
"Lão thái thái không phải thân tổ mẫu của Thiên Thiên, việc này chắc hẳn Lệ nhi cũng biết." La thị nhìn Diệp Lệ, thấy hắn gật đầu khẳng định mới nói tiếp: "Năm đó tổ phụ các con có một vị phu nhân, vị này phu nhân sinh hạ phụ thân các con, sau đó bà ấy chết bệnh."
"Ồ, con đã biết, vị phu nhân này chính là thân tổ mẫu của con." Diệp Thiên bừng tỉnh đại ngộ. Diệp Lệ đã sớm nhìn thấy bài vị của tổ phụ và tổ mẫu trong từ đường, cho nên hắn không hề giật mình.
La thị gật đầu, "Sau đó tổ phụ con mới tục huyền cưới lão thái thái, bà sinh hạ được nhị thúc và tam thúc. Cho nên, Thiên Thiên, lão thái thái và nhị phòng cùng tam phòng, bọn họ mới là cốt nhục chí thân, tuy nhiên lại cách chúng ta một tầng quan hệ."
Diệp Thiên mím môi suy nghĩ trong chốc lát, "Trách không được, con luôn cảm thấy lão thái thái đối xử với con không giống như Diệp Phù, Diệp Dung, thì ra con và bà ấy không phải thân tổ tôn."
La thị vui mừng nhéo nhéo móng vuốt nhỏ bụ bẫm của nữ nhi, bảo bối này của bà, tuy rằng thoạt nhìn cộc lốc đáng yêu, nhưng đối với thiện ý hay ác ý của người khác, nàng luôn có cảm giác rất trực quan, sẽ không dễ dàng đánh bị lừa .
"Nương, lão thái thái hại nương, hoặc bà ấy sai sử người khác hại nương, là vì muốn cướp đi quyền chưởng quản việc nội trợ, sau đó chuyển qua cho nhị phòng sao?" Diệp Thiên lại hỏi.
Trong mắt La thị hiện lên một tia ảm đạm, thứ bọn họ cướp đi đâu phải chỉ có quyền chưởng quản việc nội trợ? Còn có phu quân của bà, phụ thân hài tử, trụ cột của đại phòng. Tuy nhiên, bà sẽ không tiếp tục sa vào đau khổ, bà muốn dưỡng tốt thân thể thật nhanh, không chỉ có thể bảo vệ tốt nhi nữ, bà còn phải báo thù cho hầu gia! Nếu bọn họ đã vô tình vô nghĩa, bà cũng sẽ không thủ hạ lưu tình, cái gì mà hiếu đạo, cái gì mà gia hòa vạn sự hưng, gặp quỷ đi thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!