Mẫu thân bị bệnh nhiều năm không khỏi thì ra là bị người độc hại, người hại cả nhà nàng còn ở ngay trong phủ. Diệp Thiên vừa thương tâm vừa tức giận, cảm xúc nghẹn nửa ngày mới được phát tiết ra ngoài, nàng khóc tới mức xiêm y trên người Diệp Lệ ướt một mảng lớn mới thút tha thút thít ngừng lại.
Diệp Lệ và Dự Vương đều âm thầm nhẹ nhàng thở ra, Diệp Lệ tiếp tục vỗ lưng cho nàng, nàng khóc đến nóng nảy sẽ nấc cụt, vỗ lưng có thể dự phòng một chút "Thiên Thiên, Dự Vương khi dễ muội như thế nào, nói ra ca ca trút giận thay muội, được không?"
"Điện hạ, không khi dễ muội." Diệp Thiên lắc đầu, nước mắt lưng tròng mà nhìn Diệp Lệ, "Ca ca, mẫu thân trúng độc."
"Cái gì? Ý muội là sao?" Diệp Lệ nhất thời không kịp phản ứng.
Diệp Thiên kể lại chuyện hôm nay một lần, mặc dù nàng không biết hỏa ly hoa và đồ ăn tính hàn là cái gì, nhưng những thứ khiến thân thể mẫu thân luôn suy yếu nàng lại nhớ rất cặn kẽ.
"Cái gì?!" Gân xanh trên trán Diệp Lệ căng lên, hắn ôm Diệp Thiên đứng dậy, nói "Đi, chúng ta hồi phủ!"
"Không, không thể hồi phủ!" Diệp Thiên bị hắn ôm, dùng sức đá cẳng chân.
Dự Vương cũng vươn tay ngăn cản hắn, "A Lệ, chờ một chút." Thì ra Thiên Thiên khóc lớn như vậy không phải bởi vì mình trêu đùa, mà vì nàng phát hiện ra một bí mật lớn cuả hầu phủ, tuy nhiên Thiên Thiên kéo Diệp Lệ tới Dự Vương phủ mới bật khóc thành tiếng, khẳng định là có nguyên nhân, hắn cũng không thể để Diệp Lệ trở về như vậy.
"Các ngươi……" Diệp Lệ sửng sốt.
"Mẫu thân nói hiện tại chúng ta không biết kẻ thù là ai, trong phủ chắc chắn có tai mắt của kẻ thù." Diệp Thiên vòng cánh tay nhỏ qua cổ ca ca, "Ca ca, hiện tại mẫu thân vẫn chưa thể đứng dậy, không thể để địch nhân phát hiện ra chúng ta đã biết sự thật."
Dự Vương cũng nói: "A Lệ, huynh không thể nổi giận đùng đùng mà trở về như vậy, điều chúng ta cần làm là thương lượng xem nên giải độc như thế nào mới là chuyện quan trọng nhất." Hắn phái Phùng ma ma qua vì lo lắng đầm lầy trong hầu phủ quá sâu, không nghĩ tới thật sự phát hiện ra một bí mật lớn.
Diệp Lệ nhìn Diệp Thiên, lại nhìn Dự Vương, hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn buông Diệp Thiên xuống, lùi lại vài bước ngồi vào trên ghế, bụm mặt trầm mặc trong chốc lát mới ngẩng đầu lên.
Diệp Thiên thấy đôi mắt ca ca hồng hồng, nàng đau lòng bước về phía trước "Ca ca, huynh đừng khổ sở, chúng ta nhất định sẽ nghĩ được biện pháp chữa khỏi bệnh cho mẫu thân."
"Ta, ta rất áy náy." Diệp Lệ nắm bàn tay bụ bẫm của nàng "Thiên Thiên, kỳ thật ca ca vẫn luôn trách móc mẫu thân, trách bà quá mức yếu ớt, không có phụ thân liền không vực dậy nổi, hồn nhiên quên mất bà còn có nhi tử và nữ nhi cần bà chăm sóc. Nhưng mà, ta không nghĩ tới, không phải bà sinh bệnh mà là bị người hạ độc, nghĩ đến nhiều năm như vậy, nhất định bà cũng muốn giãy giụa đứng lên nhưng lại lực bất tòng tâm.
Thiên Thiên, ta, ta không phải một nhi tử tốt."
"Mẫu thân cũng rất áy náy." Diệp Thiên thấy ca ca khổ sở, nước mắt mới vừa nhịn xuống lại lập tức trào ra.
"Mẫu thân…… Cũng áy náy?" Diệp Lệ có chút kinh ngạc, hắn cho rằng chắc chắn mẫu thân sẽ trách hắn, bởi vì mẫu thân khẳng định có thể nhận ra thái độ khác thường của hắn.
Diệp Thiên gật đầu, "Mẫu thân nói do bà không đủ thông minh, không bảo vệ tốt cha cùng chính mình, khiến ca ca và muội phải chịu ấm ức."
Diệp Lệ ngây ngẩn cả người, không ngờ mẫu thân lại suy nghĩ như vậy, khi biết bản thân bị trúng độc, người đầu tiên bà oán trách là chính bà, bà tự trách mình không có năng lực chăm sóc tốt cho một đôi nhi nữ.
"Ta nói này, toàn gia nhà các người đều là cốt nhục chí thân, cũng đừng áy náy tới áy náy lui nữa." Dự Vương mắt thấy tiểu vương phi lại muốn khóc, vội vàng bổ sung "Hỏa ly hoa cũng không phải thứ hiếm có gì, ta nghĩ giải dược chắc hẳn cũng không khó tìm, trong vương phủ có lương y sở (1), chờ ta gọi lương y chính tới hỏi một chút là biết ngay." Người trong phủ đều do chính tay hắn tự mình lựa chọn, tuyệt đối trung thành đáng tin cậy, sẽ không để lộ tiếng gió đến tai người Tế Bình Hầu phủ .
(1): Lương y sở giống như một thái y viện thu nhỏ, lương y chính là người đứng đầu lương y sở và là người có năng lực nhất.
Dự Vương cho Diệp Lệ và Diệp Thiên vào căn phòng nhỏ phía sau kệ sách, sau đó hắn cho người gọi lương y chính tới đây.
Thân thể Dự Vương khỏe mạnh, từ khi Dự Vương phủ khai phủ và thành lập lương y sở tới nay Dự Vương vẫn chưa từng gọi người của lương y sở tới bắt mạch, vừa nghe Vương gia cho gọi Lộc y chính liền xách hòm thuốc vui tươi hớn hở tiến đến.
Sau khi hành lễ xong, vừa ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt phượng cười như không cười của Dự Vương "Như thế nào, nghe nói bổn vương cho gọi, nghĩ rằng bổn vương sinh bệnh khiến Lộc y chính vui vẻ đến vậy sao?"
Lộc y chính mừng rỡ tới mức hai cọng râu bên mép cũng muốn dựng ngược lên "Không phải, không phải vui vẻ, thần là vì cuối cùng cũng cơ hội cống hiến sức lực cho Vương gia mà…… vui vẻ."
…… Tóm lại vẫn là vui vẻ nha, Diệp Thiên thiếu chút nữa cười thành tiếng, ngay cả Diệp Lệ cũng cong cong khóe miệng.
Lộc y chính chính là người kỳ lạ như vậy , Dự Vương đã sớm chuẩn bị tâm lý, hắn cũng không nói lời trách cứ mà trực tiếp vào thẳng vấn đề hỏi: "Nếu có người sử dụng hỏa ly hoa kết hợp cùng đồ ăn mang tính hàn trong bảy năm liên tục, thân thể suy yếu tới mức không thể xuống giường thì giải độc bằng cách nào?"
Đôi mắt sáng ngời có thần của Lộc y chính không hề khách khí mà quét trên người Dự Vương vài lần, tin tưởng Dự Vương nói "Có người" là thực sự có người, chứ không phải muốn ám chỉ chính hắn, lúc này ông mới vuốt vuốt râu hai bên ria mép, nói "Độc này cũng không khó giải, vi thần có thể viết phương thuốc, dược liệu cũng là những dược liệu bình thường, chỉ là không thể đạt được hiệu quả ngay lập tức."
Diệp Thiên vừa nghe thấy ông nói độc này không khó giải, liền mừng rỡ nắm lấy tay ca ca, cuối cùng lại nghe ông nói không thể đạt được hiệu quả ngay lập tức, đôi chân mày tinh tế cau lại, Dự Vương cũng có chút không vui, hỏi: " Vậy phải mất bao lâu mới có thể thấy hiệu quả?"
Lộc y chính tự cho là kinh nghiệm phong phú, thường xuyên dạy dỗ thuộc hạ tại lương y sở rằng: Khi xem bệnh cho mấy chủ tử cao ngạo, nhất định phải học được cách xem mặt đoán ý bằng không chết như thế nào cũng không biết. Lúc này tinh thần mẫn cảm của ông tiếp nhận được tín hiệu "Không vui" của Dự Vương, ông vội vàng giải thích nói: "Nếu trúng độc trong thời gian ngắn, thì thời gian giải độc đương nhiên cũng ngắn, nhưng nếu đã trúng độc trong suốt bảy năm, muốn tiêu trừ hoàn toàn độc tố trong cơ thể, dù thế nào cũng cần……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!