Chương 17: (Vô Đề)

Diệp Lệ nắm tay Diệp Thiên trở về sân của nàng.

Lục Phỉ và Phùng ma ma đi phía sau hai chủ tử, Bạch Trân vừa nhìn thấy mặt Lục Phỉ liền hoảng sợ, nàng nghe nói tiểu thư nhà mình nổi lên tranh chấp cùng tam tiểu thư, không nghĩ tới còn động thủ.

Phùng ma ma an ủi nói: "Không có việc gì, ta cho Lục Phỉ cô nương chút dược, sẽ không để lại sẹo." Thật ra Lục Phỉ cũng là một nô tài trung tâm hộ chủ (trung thành bảo vệ chủ), bà rất thích.

Lục Phỉ cảm kích đi theo Phùng ma ma về sương phòng, còn Bạch Trân thì đi theo Diệp Thiên vào chính phòng. Tuy nhiên Diệp Lệ lại dẫn Diệp Thiên vào gian phía tây của thư phòng, đuổi Bạch Trân ra ngoài, còn bắt phải đóng chặt cửa lại. Trong lòng Bạch Trân cảm thấy không ổn, trước kia mỗi lần tiểu thư bướng bỉnh làm sai chuyện, mỗi lần thế tử gia trừng phạt tiểu thư đều làm như vậy.

"Thiên Thiên lại đây." Diệp Lệ ngồi trên ghế , trong tay cầm thước, gương mặt trầm như nước.

Chân ngắn nhỏ của Diệp Thiên xê dịch từng chút một, nhưng thư phòng lớn như vậy, bước chân của nàng lại nhỏ, phải mất một lúc lâu mới tới trước mặt Diệp Lệ.

"Vươn tay ra."

Diệp Thiên chầm chậm vươn bàn tay bụ bẫm gác lên đùi ca ca, lòng bàn tay hướng lên trên.

Thước trong tay Diệp Lệ vừa vỗ lên lòng bàn tay mềm mại nhiều thịt, thân mình Diệp Thiên không tự chủ run lên một cái.

"Thiên Thiên biết mình sai ở đâu sao?"

"Muội, muội không nên cùng Diệp Dung…… Cùng Tam tỷ tỷ cãi nhau, nhưng mà, nhưng mà tỷ ấy đoạt mất con châu chấu chính tay ca ca làm cho muội rồi!" Diệp Thiên vừa nói vừa cảm thấy ủy khuất.

"Không phải chuyện này." Đôi mắt Diệp Lệ nhắm lại một cách thống khổ, muội muội là người hắn để ý nhất, được hắn chăm sóc từ nhỏ đến lớn, mỗi lần trừng phạt muội muội hắn đều đau lòng không thôi, nhưng mà, muội muội còn nhỏ, có một số việc cần phải nghiêm khắc dạy dỗ.

Ngón tay cái của Diệp Lệ xoa xoa lòng bàn tay nho nhỏ của nàng, trầm giọng nói: "Thiên Thiên, ta đã nói với muội rất nhiều lần rồi, cho dù như thế nào cũng không thể đến gần địa phương nguy hiểm, nước, lửa, đều phải tránh xa. Diệp Dung rõ ràng muốn dụ muội qua đó nhân cơ hội đẩy muội xuống nước. Thiên Thiên, muội ngẫm lại xem nếu nàng ta đắc thủ thì sao? Nếu nước trong hồ rất sâu thì sao?"

Hắn ở Diễn Võ Trường nghe nói muội muội xảy ra chuyện, người tới bẩm báo lại nói không rõ, chỉ nói có người rơi xuống nước, trời biết giây phút đó hắn có bao nhiêu sợ hãi.

Ngón tay cái của hắn rời khỏi lòng bàn tay nàng, một tay khác nâng thước lên, "Bang" một tiếng nặng nề hạ xuống, lòng bàn tay trắng nõn ngay lập tức đỏ ửng .

Thân mình Diệp Thiên run lên, trong đôi mắt hạnh nghẹn đầy nước mắt, đôi môi nhỏ gắt gao mím chặt.

"Thiên Thiên, muội ngẫm lại xem, nếu muội xảy ra chuyện, ca ca và mẫu thân biết sống như thế nào?"

Diệp Lệ bỏ bàn tay nàng ra khỏi đùi mình, sau đó đặt một bàn tay khác của mình trên đùi, "Tuy nhiên, Thiên Thiên còn nhỏ, cho dù làm sai việc gì, đều do người làm ca ca là ta không dạy dỗ tốt, ca ca tự phạt." Hắn vừa dứt lời liền giơ thước lên, nặng nề đánh xuống lòng bàn tay mình ba cái.

Hắn không dám dùng sức đánh Diệp Thiên , nhưng đánh chính mình thì lại hoàn toàn bất đồng, làn da trong lòng bàn tay ngay lập tức vỡ ra bắt đầu rỉ máu.

"Không!" Diệp Thiên hét lên một tiếng, ôm bàn tay ca ca vào trong ngực, "Ca ca không cần đánh mình, muội sai rồi, đánh muội, đánh muội đi!"

Diệp Lệ thở dài, đặt thước sang một bên, bàn tay dừng trên đầu Diệp Thiên, nói "Thiên Thiên, hứa ca ca, không bao giờ đến những địa phương nguy hiểm nữa, được không?"

Nước mắt Diệp Thiên rơi như mưa, nàng liều mạng gật đầu, "muội hứa, nhớ kỹ, không đi, địa phương , nguy hiểm,." Nàng khóc thút thít không ngừng, thật vất vả mới nói xong một câu đứt quãng.

Diệp Lệ rút bàn tay từ trong ngực nàng ra, ôm nàng lên đùi mình, "Ngoan, Thiên Thiên không khóc."

Ngoài cửa phòng, nước mắt La thị tràn mi.

Bà nghe nói nữ nhi xảy ra chuyện, vội vàng giãy giụa bò dậy lệnh cho bà tử cường tráng cõng bà đến Thọ An Đường, kết quả, tốc độ của bà quá chậm, đi được một nửa thì nha hoàn đi trước dò đường nói nữ nhi đã trở về sân của nàng. Bà vẫn không yên tâm nên mới di chuyển tới nơi này đồng thời nghe được đoạn đối thoại của hai huynh muội.

Không có phụ thân, thân mình mẫu thân lại không biết cố gắng, không ai dạy dỗ thế nhưng hai huynh muội lại hiểu chuyện như vậy, La thị yên lặng thở dài, bà thật may mắn khi sinh được nhi tử và nữ nhi xuất sắc như vậy. Nếu có một ngày, thân mình bà có thể tốt lên, mặc kệ hầu gia có thể trở về hay không, bà cũng muốn dùng toàn bộ sức lực chăm sóc thật tốt cho một đôi nhi nữ này.Diệp Lệ đi rồi, một mình Diệp Thiên ở thư phòng, yên lặng suy nghĩ thật lâu.

Triệu ma ma cầm thuốc mỡ đứng trước cửa thư phòng thăm dò nhìn vào trong, nhẹ giọng gọi: "Tiểu thư?"

"Vâng, ma ma vào đi." Diệp Thiên nhàn nhạt lên tiếng.

Thấy sắc trời bắt đầu đen, Triệu ma ma thắp nến, đi đến bên người Diệp Thiên kéo bàn tay nàng ra xem, lòng bàn tay đỏ ửng. Triệu ma ma lấy thuốc mỡ bôi cho nàng, cẩn thận xoa cho nàng, đau lòng nói: "Đáng thương tiểu thư tốt của ta, đã bị kinh hách lại còn phải chịu phạt, thế tử gia cũng quá tàn nhẫn rồi, tiểu thư chính là thân muội muội của ngài sao ngài có thể nhẫn tâm hạ thủ được."

"Ma ma."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!