Đêm đó, Bình Nhạc công chúa ngủ tại sân viện trước kia của Diệp Thiên. Biết đây nơi nương nhẫn tâm từng sống, Bình Nhạc công chúa cảm thấy vô cùng hứng thú nhìn từ trong ra ngoài một lượt. Trong thư phòng vẫn còn lưu giữ chữ viết năm đó của Diệp Thiên, một chồng lớn được xếp rất chỉnh tề. Sau khi Bình Nhạc công chúa nhìn thấy thì trong lòng có chút hổ thẹn, hình như nương nhẫn tâm học tập rất nghiêm túc, nhưng mình lại không thích đi học nên mới nhổ râu của phu tử, có phải mình làm vậy là sai hay không?
Thưởng thức xong những đồ vật trang trí trên Đa Bảo Các, Bình Nhạc công chúa uể oải nằm trên giường. Dường như trên giường vẫn còn lưu lại mùi thơm trên người nương nhẫn tâm, Bình Nhạc công chúa ôm chăn thở dài một hơi nho nhỏ. Không biết mình trốn nhà ra ngoài nương nhẫn tâm có sốt ruột hay không, có nhớ nàng muốn khóc hay không? Nàng nhớ rõ lần trước nàng sinh bệnh, nương nhẫn tâm ôm mình đau lòng rớt nước mắt, cha ở bên cạnh vừa phải dỗ dành mình vừa phải dỗ dành nương nhẫn tâm.
Bình Nhạc công chúa trở mình, nàng có chút nhớ cha nương, cũng có chút hối hận vì đã trốn nhà ra ngoài. Cha còn đỡ nhưng nương nhẫn tâm thích khóc như vậy, nếu nương khóc tới sinh bệnh làm sao bây giờ?
Bình Nhạc công chúa ở Tế Bình Hầu phủ hai ngày, nàng càng ngày càng muốn hồi cung, đặc biệt là sau khi nàng nghe ngoại tổ mẫu kể chuyện nương nhẫn tâm khi còn nhỏ. Thì ra là Đại cữu cữu chăm sóc nương từ nhỏ đến lớn, nương nàng thật đáng thương, trách không được nương thích khóc như vậy. Nàng nghe bà vú nói ngày nàng bị tịch thu bữa tối, nàng ở trong phòng khóc, nương nhẫn tâm cũng ở bên ngoài trộm gạt nước mắt.
Nàng khóc không phải là vì thương tâm, nàng chỉ muốn khóc cho cha nương nhìn thấy, nhưng không ngờ lại khiến nương đau lòng tới mức rơi lệ. Bình Nhạc công chúa thập phần hối hận, nàng quyết định sau này nàng nhất định phải bảo vệ nương nhẫn tâm để nương không bao giờ phải rơi nước mắt nữa.
Chỉ là trước mắt nương nhẫn tâm vẫn không tới đón mình, rốt cuộc là nương không biết mình chạy đến nhà ngoại hay là nương cố ý không quan tâm, không phải nương quên mất mình rồi chứ? Nàng muốn hồi cung nhưng trở về như vậy dường như có chút mất mặt.
Bình Nhạc công chúa càng nghĩ càng cảm thấy bất an, nàng quyết định đi hỏi ngoại tổ phụ một chút. Nghe nói ngoại tổ phụ bác học đa tài nhất, loại sự tình này khẳng định ông sẽ biết nên làm cái gì bây giờ.
"Chuyện này sao" Tế Bình Hầu ôm Bình Nhạc công chúa ngồi vào lòng mình "Trước không nói tới cha nương con nên làm cái gì bây giờ, chúng ta nói xem A Hi nên làm thế nào trước. Phải biết rằng, chúng ta không thể quản được người khác, nhưng lại có thể tự quản được chính mình."
"Con?" Bình Nhạc công chúa có chút mờ mịt, nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn ngoại tổ phụ "Con không biết nên làm thế nào?"
Tế Bình Hầu mỉm cười kéo búi tóc nhỏ trên đầu nàng, ông thoáng dùng sức kéo một chút.
"Ai u, ngoại tổ phụ làm gì vậy?! Rất đau đó!" Bình Nhạc công chúa bất mãn chu miệng nhỏ.
Tế Bình Hầu căn bản không dám dùng sức, vừa thấy nàng kêu đau ông liền đau lòng dùng bàn tay to xoa đầu nàng, nhẹ giọng nói: "Con xem, ta mới chỉ nhẹ nhàng kéo một chút, còn chưa kéo rụng tóc A Hi mà A Hi đã đau như vậy. Con ngẫm lại xem, nếu ta kéo rụng tóc A Hi xuống đất sẽ đau tới mức nào?"
Đôi mắt đen nhánh của Bình Nhạc công chúa xoay chuyển, nàng có chút hổ thẹn mà cúi đầu. Hai ngày nay nàng cũng dần dần biết mình sai rồi, ngoại tổ phụ vừa kéo như vậy nàng liền nhận ra việc làm của mình thật quá đáng, trách không được nương lại tức giận.
Tế Bình Hầu xoa nắn bàn tay bụ bẫm của Bình Nhạc công chúa "A Hi là công chúa một nước, thân phận tôn quý, đừng nói là kéo rụng mấy sợi lông đuôi của A Hoàng, mà ngay cả giết chết A Hoàng hoặc giết chết tất cả chim trong cung cũng không ai dám phản kháng. Tuy nhiên A Hi phải biết rằng, A Hoàng biết đau, phu tử cũng biết đau, tuy rằng nội thị cung nữ bị đánh trượng không dám kêu ra tiếng, nhưng khẳng định trên người bọn họ cũng đau muốn chết.
Cho nên, về sau A Hi muốn trách phạt người khác, nhất định phải biết rõ ràng nguyên nhân. Bởi vì con là công chúa cao cao tại thượng, một câu của con có thể quyết định sinh tử của người khác, vì thế con càng phải thận trọng suy xét, không thể tùy hứng làm bậy."
Bình Nhạc công chúa cúi đầu suy nghĩ về lời nói của ngoại tổ phụ. Nàng rút lông chim của A Hoàng, A Hoàng khẳng định rất đau, nhưng nó không chỗ để trốn. Nàng kéo râu của phu tử, phu tử cũng rất đau, mặc dù ông ấy tức giận nhưng lại không thể làm gì mình. Có phải nương lo lắng nàng sẽ trở thành ngươi "Tùy hứng làm bậy" tùy ý khi dễ , thương tổn người khác một cách lung tung trong miệng ngoại tổ phụ hay không?
"Con, con sai rồi." Bình Nhạc công chúa nâng đầu nhỏ lên, áy náy mà nhìn Tế Bình Hầu "Ngoại tổ phụ, con sai rồi, con không nên bướng bỉnh."
Bị đôi mắt trong veo của nàng nhìn chằm chằm, đáy lòng Tế Bình Hầu trở nên mềm mại "A Hi, con ngẫm lại xem, con ném hỏng kim ấn của nương, nương có tức giận hay không ?"
"Không có." Bình Nhạc công chúa lắc đầu. Chuyện này nàng nhớ rất rõ ràng, bởi vì bà vú nói kim ấn kia là đồ vật rất quan trọng, không muốn cho nàng chạm vào, nhưng nàng lại một hai phải lấy ra chơi đùa, còn ôm kim ấn chạy tới chạy lui. Kết quả té ngã một cái, ném hỏng luôn kim ấn, nhưng nương chỉ đau lòng mà ôm nàng, hỏi nàng ngã có đau không, nương căn bản không quản cái kim ấn kia thế nào.
Tế Bình Hầu nói: "Đúng rồi, tiểu hài tử bướng bỉnh là chuyên bình thường, ngày thường con bướng bỉnh nương cũng chưa bao giờ tức giận. Nhưng A Hi nói xem vì sao lần này nương lại muốn phạt con?"
"Bởi vì thời điểm con bướng bỉnh đã làm tổn thương người khác." Trải qua từng bước hướng dẫn của Tế Bình Hầu, Bình Nhạc công chúa đã hiểu ra mình sai ở đâu.
Tế Bình Hầu tiếp tục nỗ lực "Vậy A Hi nói xem, kế tiếp nên làm thế nào bây giờ đâu?"
"Con, con sẽ xin lỗi phu tử." Bình Nhạc công chúa dùng hai ngón trỏ chỉ vào nhau không chịu nhắc tới chuyện hồi cung. Nàng rời nhà trốn đi, nếu cứ trở về như vậy, hình như quá mức mất mặt.
Tế Bình Hầu há có thể không biết tiểu tâm tư kia của nàng "Không gì tốt hơn việc biết sai chịu sửa. Dũng cảm thừa nhận sai lầm của mình đó cũng là chuyện chỉ những người dũng cảm mới làm ra được. Nếu A Hi xin lỗi phu tử, nương biết A Hi xuất sắc như vậy khẳng định sẽ vui mừng. Ai, cũng không biết hai ngày nay không tìm thấy A Hi, nương có sốt ruột hay không, nếu bị bệnh——"
"Hiện tại con sẽ hồi cung!" Bình Nhạc công chúa vừa nghe lời này liền không thể ngổi yên!
……
Bình Nhạc công chúa hồi cung sau hai ngày rời nhà trốn đi.
Vốn dĩ nàng có chút ngượng ngùng dùng tay nhỏ bụm mặt, từ các khe hở ngón tay nhìn lén cha nương đang chạy tới đây. Đến khi nhìn thấy nương nhẫn tâm xách theo làn váy, không màng hình tượng mà chạy về phía nàng, trong miệng còn gọi"A Hi", nàng lập tức quên luôn cái gì gọi là mặt mũi, hét to một tiếng "Nương" sau đó nhào vào vòng ôm ấm áp của nương nhẫn tâm.
"A Hi, A Hi của ta!" Diệp Thiên ôm chặt nữ nhi, vuốt ve lưng, cánh tay, đầu, mặt của con. Mặc dù hai ngày nay nàng biết nữ nhi ở hầu phủ, nhưng tâm lý lại không có lúc nào là không nhớ, lo lắng nữ nhi sẽ ăn không ngon miệng, lo lắng nữ nhi sẽ ngủ quen chỗ……
Vòng tay của nương nhẫn tâm vẫn thơm tho, mềm mại, ấm áp quen thuộc như vậy. Đôi mắt Bình Nhạc công chúa đau xót, nước mắt viên lớn viên nhỏ thi nhau rớt xuống, lần này không phải nàng khóc cho cha mẹ xem mà là thật lòng muốn khóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!