Chương 151: (Vô Đề)

Thời điểm Bình Nhạc công chúa còn chưa biết đi đường, quả thực là bảo vật trong lòng mọi người . Nhưng từ ngày Bình Nhạc công chúa biết đi đường, trái tim mọi người mỗi ngày đều bị nhấc lên cao, một là sợ nàng bị va chạm, hai là sợ nàng làm hỏng đồ vật. Khi nàng bướng bỉnh lên thì ngay cả kim ấn Hoàng Hậu của Diệp Thiên cũng bị ném hỏng một góc.

Hôm nay Diệp Thiên đang xử lý cung vụ, trước đó một ngày Bình Nhạc công chúa ồn ào không chịu đi ngủ nên sáng nay thức dậy trễ hơn một chút, sau khi dùng xong đồ ăn sáng liền lắc lư ra cửa tìm đồ chơi.

Bởi vì trong hoàng cung ngoại trừ ba vị chủ tử là Hoàng Thượng, Hoàng Hậu cùng tiểu công chúa thì không có người ngoài. Cho nên Hoàng Thượng đặc biệt ra một sắc lệnh, tiểu công chúa muốn đi nơi thì đi nơi đó, bà vú chỉ phụ trách bảo vệ an toàn cho nàng, không được phép ước thúc nàng.

Bình Nhạc công chúa bước chân ngắn nhỏ, phe phẩy tiểu thân mình bụ bẫm, búi tóc nhỏ trên đầu lắc qua lắc lại. Chốc lát thì ngồi xổm trên mặt đất nhìn con kiến, chốc lát lại ngửa đầu nhìn hoa trên cây, bất tri bất giác mà đi tới Dưỡng Tâm Điện.

"Di?" Nơi này nàng đã tới!

"Công chúa, chúng ta trở về đi? Lúc này Hoàng Hậu nương nương đang tìm người đó." Bà vú không dám cao giọng, nơi này chính là nơi Hoàng Thượng triệu kiến triều thần thương nghị quốc sự, vạn nhất quấy nhiễu Hoàng Thượng thì không hay.

Bình Nhạc công chúa lắc đầu, đôi mắt to đen nhánh xoay chuyển hai vòng, không quan tâm tới người bên cạnh mà tự mình đi vào đại điện.

Trong đại điện có Công Bộ Trần thượng thư đang quỳ gối, hắn đã quỳ ở chỗ này rất lâu rồi. Tuy nhiên hắn cũng không phải vì việc quốc gia đại sự mà là vì chuyện gia đình, hắn dâng sổ con muốn xin phong hào cho mẹ đẻ của mình.

Hắn là thượng thư tất nhiên có thể xin cáo mệnh cho nữ quyến trong nhà, chỉ là mẹ đẻ của hắn lại là tiểu thiếp, theo lý là không thể có cáo mệnh. Mẹ cả đã là nhị phẩm cáo mệnh phu nhân nhưng vẫn như cũ ghen ghét người tiểu thiếp luôn cụp mi rũ mắt này, bà ta thường xuyên nghĩ ra mấy chiêu trò để tra tấn mẹ ruột hắn. Rốt cuộc, cho dù mẫu thân ông là mẹ đẻ của Thượng Thư đại nhân cũng vẫn phải hầu hạ chủ mẫu.

Tiêu Ngôn Phong không muốn làm khó hắn, nhưng phong cáo mệnh cho tiểu thiếp là chuyện chưa bao giờ có, nếu không có lý do chính đáng thì hắn cũng không thể khơi thông tiền lệ này. Năm trước Trần thượng thư trị thủy lập được công lớn, hắn muốn dùng phần công lao này tới đổi cáo mệnh cho mẹ đẻ mình. Tiêu Ngôn Phong có chút do dự, mẫu phi của hắn cũng coi như là thiếp thất của tiên hoàng, cho nên hắn không quá để ý tới vấn đề đích thứ, thậm chí hắn còn rất đồng tình với Trần thượng thư. Trần thượng thư có một mảnh hiếu tâm nhưng lại cố tình không hợp lễ giáo, thánh chỉ phong cáo mệnh hắn đã viết xong nhưng lại không có lý do để đóng dấu.

Trần thượng thư làm người nghiêm minh, rất có bản lĩnh làm việc. Tuy nhiên lại không giỏi nói mà chỉ biết quỳ trên mặt đất không chịu rời đi. Tiêu Ngôn Phong rất thưởng thức người này nên không đành lòng đuổi hắn ra khỏi đại điện, đành phải bỏ mặc hắn cau mày phê duyệt tấu chương, không khí trong đại điện có chút ngưng trọng.

"Cha!" Một tiếng gọi thanh thúy vang lên. Bình Nhạc công chúa mỉm cười toe toét tiến vào đại điện, hai bà vú và hai cung nữ quỳ gối ngoài cửa điện, không dám theo vào.

Trên mặt Tiêu Ngôn Phong lập tức lộ ra ý cười "A Hi tới đây." Hắn buông bút son vươn tay về phía tiểu nữ nhi.

Bình Nhạc công chúa ngựa quen đường cũ mà bổ nhào lên đùi hắn, mông nhỏ nỗ lực muốn bò cả người lên đầu gối hắn.

Tiêu Ngôn Phong ôm nàng ngồi lên đùi mình "A Hi có ngoan ngoãn dùng đồ ăn sáng không?"

"Có ngoan!" Bình Nhạc công chúa dùng sức gật đầu, đôi mắt to đen nhánh quét tới quét lui trên long án của phụ thân, móng vuốt nhỏ bụ bẫm định với lấy cây bút son, lại bị Tiêu Ngôn Phong trước một bước cầm đi.

"A Hi đã đi thăm mẫu thân chưa?" Tiêu Ngôn Phong hỏi.

Bình Nhạc công chúa lắc đầu "Vội." Nàng lật lật mấy quyển tấu chương, bên trong viết cái gì đương nhiên nàng hoàn toàn không biết, nàng chỉ muốn lấy bút vẽ loạn lên trên đáng tiếc bút son đã bị phụ thân đoạt đi rồi.

Tiêu Ngôn Phong ôm nữ nhi, nhìn Trần thượng thư vẫn quật cường quỳ gối không chịu đi, hắn thở dài "Ngươi đi về trước đi, việc này cần bàn bạc kỹ hơn."

Trần thượng thư cũng không ngốc, hắn nghe ra Hoàng Thượng cũng không có ý phản đối. Tuy nhiên mẫu thân của mình lại chờ không được, thân thể bà càng ngày càng kém còn phải chịu sự tra tấn của mẹ cả. Nếu có cáo mệnh, ít nhất bà sẽ không cần hầu hạ mẹ cả như nha hoàn nữa.

"Bệ hạ, cầu xin bệ hạ ——" hắn thống khổ ngẩng đầu lên, đánh bạo nhìn sắc mặt Hoàng Thượng, đột nhiên hắn mở lớn đôi mắt không dám tin tưởng mà nhìn hình ảnh phía trước.

Tiêu Ngôn Phong theo ánh mắt của hắn cúi đầu nhìn xuống, công chúa bảo bối nhà mình đang ôm đại ấn ấn xuống thánh chỉ sắc phong cho mẹ đẻ Trần thượng thư. Dường như nàng còn rất hài lòng với kiệt tác của mình, nâng khuôn mặt nhỏ đắc ý mỉm cười với phụ thân, sau đó nàng tiếp tục cố sức ôm đại ấn định đóng dấu lên số tấu chương còn lại.

"Ai, cái này không thể!" Tiêu Ngôn Phong vội vàng ngăn cản nữ nhi. Sổ con đều dùng bút son phê duyệt, chưa bao giờ dùng đại ấn để đóng dấu, nếu để các triều thần nhìn thấy khẳng định sẽ há hốc mồm.

Ôm đại ấn nặng nề trong tay nhưng không thể dùng, Bình Nhạc công chúa ủy khuất, đôi mắt to đen nhánh yên lặng nhìn phụ thân, miệng nhỏ phấn hồng hơi bĩu.

Nữ nhi không cao hứng, Tiêu Ngôn Phong đau lòng, hắn vội vàng cầm một tờ giấy Tuyên Thành trắng tinh trải ra long án "A Hi , ấn lên đây đi."

Bình Nhạc công chúa rất không vừa lòng, nàng nhìn Tiêu Ngôn Phong bằng ánh mắt lên án "Không chữ!" Phụ thân quả thực quá khi dễ người, không chữ thì đóng dấu lên làm gì!

Tiêu Ngôn Phong đỡ trán, cầm bút viết lên giấy một câu "Thiên địa huyền hoàng vũ trụ hồng hoang", dỗ dành nói: "Được rồi, hiện tại có chữ rồi này."

Bình Nhạc công chúa nhìn chằm chằm vào mấy chữ kia, vừa lòng gật gù chiếc đầu nhỏ. Nàng ôm đại ấn lên đóng dấu, sau đó chỉ vào Trần thượng thư đang quỳ gối trợn mắt há hốc mồm phía dưới "Ngươi, tiếp chỉ!" Nàng bò xuống từ đầu gối phụ thân, cầm tờ giấy Tuyên Thành kia theo muốn đưa cho Trần thượng thư. Tiêu Ngôn Phong vội ngăn cản, tờ giấy này có đại ấn của hắn nhưng bên trên lại chỉ viết có tám chữ, đồng thời còn có một chỗ trống rất lớn, nếu bị người có tâm cầm đi lợi dụng sẽ xảy ra chuyện không hay.

Bình Nhạc công chúa không hài lòng, tiểu thân mình uốn éo "Cha!"

Tiêu Ngôn Phong thuận tay cầm lấy thánh chỉ kia đưa cho Bình Nhạc công chúa "A Hi đừng tức giận, cái này mới là cho hắn, không phải vừa nãy A Hi đã ấn rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!