Bình Nhạc công chúa vừa được sinh ra liền nhận được sự sủng ái từ mọi người.
Bởi vì Diệp Thiên phải ở cữ nên cả ngày nằm trên giường, ngẫu nhiên mới ôm nữ nhi một lát, nhưng Tiêu Ngôn Phong, Ngụy Tễ, An Mi quả thực là yêu thích không muốn buông tay. Hai đời Tiêu Ngôn Phong mới có cốt nhục của chính mình, ôm hài tử nho nhỏ vào ngực, nhìn đôi lông mày tinh tế của con, cái miệng nhỏ xíu, trong lòng hắn mềm tới rối tinh rối mù, "A Hi, A Hi, bảo bối của cha, lớn nhanh lên còn gọi cha nha."
Dưới sự hướng dẫn của An Mi Ngụy Tễ cũng thành công ôm được Bình Nhạc công chúa. Thời điểm Tiêu Ngôn Phong ra đời, ông chỉ dám nghe lén tiếng khóc của hắn, ngay cả nhìn cũng không dám liếc mắt một cái. Hiện tại A Hi nho nhỏ nằm trong ngực ông, con bé nhỏ như vậy, mềm như vậy khiến ông không dám dùng sức dù chỉ một chút.
Hài tử quá nhỏ, xương cốt vẫn còn mềm nên không thể luôn ôm trên tay, vì vậy ba người bọn họ lúc nào cũng dính lấy mép giường nhỏ của tiểu công chúa. Nhìn A Hi an tĩnh ngủ bọn họ cảm thấy đáng yêu, nhìn A Hi phun bong bóng bọn họ cũng cảm thấy xinh đẹp, nếu như ai đó bị đôi mắt đen bóng ngây thơ của A Hi liếc mắt một cái trái tim có thể sẽ hóa thành một vũng nước.
Diệp Thiên lại có chút khổ sở, quá trình ở cữ có rất nhiều điều cấm kỵ, những cái khác thì không sao nhưng không được tắm rửa khiến nàng cảm thấy cực kỳ gian nan. Cố tình Tiêu Ngôn Phong lại thường xuyên ở bên cạnh nàng, nói thế nào hắn cũng nhất định không chịu châm chước, bởi vì hắn sợ nàng bị lạnh sẽ để lại bệnh tật khi về già. Nàng muốn lợi dụng thời gian hắn đi lâm triều mà trộm tắm rửa cũng không được. Bạch Trân, Lục Phỉ được Tiêu Ngôn Phong phân phó đã hoàn toàn "Phản bội" nàng. Hai người nhìn nàng rất nghiêm khắc, nói rằng hiện tại đang là mùa đông khắc nghiệt, không chừng chỗ nào đó bị hở thổi đến một cơn gió lạnh sẽ khiến quá trình ở cữ hoàn toàn vô tác dụng.
Diệp Thiên phiền não cắn răng nhẫn nhịn cào mấy cái trên đầu. Khó khăn mới đợi được đến ngày đầy tháng của Bình Nhạc công chúa, cuối cùng Diệp Thiên cũng nhận được sự khai ân của Hoàng Thượng, từ hôm nay trở đi nàng có thể tắm gội.
"Tạ chủ long ân!" Diệp Thiên hung tợn nói một câu, sau đó nàng gấp không chờ nổi mà vọt vào tịnh phòng. Nàng ghét bỏ thân mình quá bẩn, trước tiên tắm sạch một lần ở thau tắm thô, tiếp đó mới bước xuống hồ nước lớn. Một tháng không tắm rửa, trời mới biết nàng nằm mơ cũng mơ thấy cái hồ này, khi toàn bộ thân mình ngập nước nàng liền thoải mái dễ chịu mà thở dài một hơi.
Nếu không phải Bạch Trân tiến vào bẩm báo, nói là có rất nhiều phu nhân tới chúc mừng thì nàng vẫn còn luyến tiếc không muốn ra.
Hai nha đầu dùng khăn lông lau khô mái tóc dài đen nhánh, sau đó lại dùng chiếc lồng sưởi hong khô tóc cho nàng, mái tóc mang theo hương hoa mai nhàn nhạt. Gần đây Bạch Trân mới học được mấy kiểu tóc đa dạng, Bạch Trân chải cho nàng một búi tóc mẫu đơn phức tạp, Nga Mi (lông mày) nhẹ quét, môi đỏ hơi điểm chút son. Diệp Thiên nhìn chính mình trong gương cảm thán : thật là sạch sẽ.
Diệp Thiên khoan thai tới muộn, các phu nhân không ai dám oán giận nửa lời, mắt thấy tiểu Hoàng Hậu mười sáu tuổi nét mặt toả sáng, trên gương mặt trắng nõn mang theo một màu hồng nhạt. Hiển nhiên là sau khi sinh công chúa vẫn luôn được tĩnh dưỡng không tồi, có người đố kỵ cũng có người đồng tình: Hoàng Thượng cần nhất là nhi tử nhưng hiện tại Hoàng Hậu lại sinh nữ nhi, không biết vinh sủng này còn có thể kéo dài bao lâu. Hãy chờ mà xem, không quá mấy ngày sẽ có người nhắc lại chuyện tuyển tú.
Diệp Thiên tiếp nhận bái hạ (hành lễ và chúc mừng) của chúng phu nhân trong đó có cả phu nhân Tế Bình Hầu La thị . Tuy rằng là mẫu thân ruột thịt nhưng trường hợp này nàng cũng không thể đơn độc miễn lễ cho mẫu thân. Chờ các phu nhân an vị, tiệc rượu quá nửa, lúc này nàng mới mời La thị tới tẩm cung của mình. Đi vào mới phát hiện phụ thân Tế Bình Hầu cũng đang ở đây, ông cẩn thận ôm A Hi như trân bảo.
Tiêu Ngôn Phong vẫn còn ở phía trước điện, Tế Bình Hầu đã nhịn không được mà trộm tới trước một bước.
"Thiên Thiên." Tế Bình Hầu cười nói: "A Hi thật đúng là ngoan ngoãn đáng yêu giống Thiên Thiên khi còn nhỏ như đúc." Cho dù đã mười sáu năm trôi qua nhưng ông vẫn luôn nhớ rõ bộ dáng vừa mới sinh ra của tiểu nữ nhi, nàng cũng mềm mềm ngọt ngọt như vậy.
La thị thò người qua nhìn kỹ "Ừ, lông mày và mũi giống Hoàng Thượng, đôi mắt và miệng giống Thiên Thiên." Bà nắm tay Diệp Thiên , từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá nàng một lần "Thiên Thiên điều dưỡng không tồi, thời điểm con sinh A Hi có phải chịu khổ rất nhiều hay không?" Loại đau đớn này mỗi mẫu thân đều phải trải qua, cho dù nàng là Hoàng Hậu thì cũng không thể tránh được.
"Không khổ, nương yên tâm." Diệp Thiên lắc đầu. Đánh đổi sự đau đớn để nhận lại một tiểu nữ nhi xinh đẹp như vậy, đối với nàng mà nói chút khổ cực kia căn bản không tính là cái gì.
Tế Bình Hầu ôm A Hi không chịu buông tay, La thị cũng không tranh đoạt cùng ông, bà lôi kéo nữ nhi đi đến một bên giường nệm, ngồi xuống cẩn thận dặn dò nàng nên chăm sóc thân thể như thế nào, chăm sóc A Hi như thế nào.
Diệp Thiên không hề có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, nàng rất nghiêm túc nghe mẫu thân dặn dò, chỉ hận không thể lấy giấy bút ghi chép lại.
La thị mỉm cười vỗ vỗ mu bàn tay nàng, "Đừng khẩn trương, A Hi có tới mấy bà vú, mỗi người đều có kinh nghiệm phong phú, nếu trong đó có một người làm việc không thỏa đáng thì những người còn lại khẳng định sẽ chỉ ra." Đây là quy định do Tiêu Ngôn Phong đề ra. Bên cạnh Bình Nhạc công chúa không thể chỉ có một người chăm sóc, bất cứ lúc nào ít nhất phải có hai người cùng canh giữ bên người công chúa.
Hắn muốn phòng ngừa trường hợp một người sẽ sao nhãng việc chăm sóc nữ nhi của hắn, ít nhất hai người còn có thể dò xét giám thị lẫn nhau. Tuy nhiên, bà vú được lựa chọn vào hoàng cung chăm sóc tiểu công chúa đều là những người có thân thế trong sạch và đều trải qua quá trình kiểm tra nghiêm ngặt.
Mẫu tử hai người ngồi nói chuyện một lát, sau đó lại quay trở về yến hội. Diệp Thiên là chủ nhân của bữa tiệc nên cho dù nàng có là Hoàng Hậu cao cao tại thượng thì cũng không thể bỏ mặc các phu nhân ở nơi đó . Tế Bình Hầu luyến tiếc không muốn rời đi, bởi vì ông không phải chính chủ, ông có mặt hay không đều không sao cả, bên ngoài có Hoàng Thượng là đủ rồi, ông muốn ở chỗ này chơi đùa cùng tiểu A Hi.
Bình Nhạc công chúa có chút giống Diệp Thạc khi còn nhỏ, ai ôm cũng không khóc mà chỉ mở to mắt nhìn người đó một cách hồn nhiên trong sáng. Tế Bình Hầu nhớ tới Diệp Thiên khi còn nhỏ, lại so sánh với tiểu A Hi trong ngực thì nữ nhi của ông có vẻ hơi khó tính , người không quen thuộc là không thể ôm, bằng không nhất định nàng sẽ khóc. "Vẫn là A Hi ngoan, ngoại tổ phụ ôm một chút đều không khóc, có phải con rất thích ngoại tổ phụ hay không?"
Ông dùng ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào bàn tay nhỏ của Bình Nhạc công chúa, không ngờ bị nàng lập tức túm lấy, bàn tay nho nhỏ nắm chặt ngón trỏ của ông đưa vào trong miệng.
"Ai u cái này không ăn được." Tế Bình Hầu rút ngón tay, cười nói: "A Hi ngoan, không thể ăn nha."
Bình Nhạc công chúa không được ăn như ý nguyện, đôi mắt to đen nhánh yên lặng nhìn Tế Bình Hầu, tựa như đang hỏi ông vì sao không cho nàng ăn. Tế Bình Hầu bị nàng nhìn tới mức thất thần, không để ý ngón tay lại bị nàng kéo đến bên miệng. Tế Bình Hầu vội vàng rụt trở về, Bình Nhạc công chúa cũng không khóc không nháo, vui tươi hớn hở chơi trò kéo co cùng ngoại tổ phụ.
……
Sau bữa tiệc đầy tháng của Bình Nhạc công chúa, tới mười bảy tháng giêng là kết thúc kỳ nghỉ lễ , quan viên trong triều chính thức đi làm trở lại. Ở hoàng gia, khai chi tán diệp là chuyện đại sự hàng đầu, huống chi hiện tại Hoàng Thượng ngay cả một nhi tử cũng không có, hậu cung lại chỉ có một vị Hoàng Hậu nương nương vừa mới sinh công chúa xong. Điều cấp thiết bây giờ là phải lấp đầy hậu cung, sớm ngày sinh hạ hoàng tử.
Có người mở đầu nhắc tới việc tuyển tú, lập tức có không ít người đi theo phụ họa. Những người này đã chờ cơ hội này từ lâu, khó khăn lắm Hoàng Hậu nương nương mới sinh hạ được công chúa, chắc chắn Hoàng Hậu sẽ phải điều dưỡng một đoạn thời gian, không biết tới khi nào mới sinh được hài tử tiếp theo. Đây chính là một cơ hội rất tốt, nếu có thể đưa nữ nhi nhà mình vào hoàng cung, không nói tới việc có thể nhận được sự sủng ái của Hoàng Thượng hay không, chỉ cần thừa dịp này sinh hạ một mụn con đã coi như đạt được thành tựu to lớn rồi.
Tiêu Ngôn Phong tự nhiên biết những người này nghĩ như thế nào. Kiếp trước hắn kiên trì không chịu nạp phi, Diệp Thiên lại vẫn luôn không có hài tử, hắn cũng từng đấu qua đấu lại cùng những người này. Tuy nhiên, hiện tại hắn có Bình Nhạc công chúa, tâm tình rất tốt, hắn quyết định không đao quang kiếm ảnh (*)cùng những người này. Hắn tính toán trêu cợt bọn họ một phen, không cho bọn họ ăn chút đau khổ, bọn họ vĩnh viễn không biết thu liễm viết như thế nào.
(*); Đao quang kiếm ảnh: cảnh tàn sát khốc liệt.
Trên triều đình người dâng tấu giục Hoàng Thượng tuyển tú càng ngày càng nhiều, những người này cũng rất thông minh, bọn họ chỉ là khuyên bảo, thúc giục chứ không phạm sai lầm, vì vậy Hoàng Thượng không thể xử phạt bọn họ. Tiêu Ngôn Phong không thắng nổi những người này, hắn quyết định sẽ cùng Hoàng Hậu tổ chức một bữa tiệc tại Ngự Hoa Viên vào ngày Tết Thượng Tị , đồng thời mời nữ nhi của các triều thần tới tham gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!