Thời điểm Diệp Thiên tỉnh lại, phát hiện Dự Vương đã tỉnh, hắn đang mỉm cười nhìn nàng.
"Điện hạ?" Diệp Thiên ngủ có chút mơ hồ, qua một lát mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Nàng tóc tai rối loạn, tóc mái trên trán dựng lên một cách nghịch ngợm, Tiêu Ngôn Phong mỉm cười xoa đầu nàng "Thiên Thiên, lại đây, ta giúp nàng chải đầu."
Diệp Thiên bò dậy, Tiêu Ngôn Phong mang giày giúp nàng, kéo nàng ngồi vào trước bàn trang điểm, hắn cởi bỏ hai búi tóc nhỏ trên đầu nàng, sau đó dùng lược ngọc nhẹ nhàng chải đầu cho nàng. Nàng có mái tóc tinh tế mềm mại, nắm ở trong tay hắn cũng không dám quá dùng sức, Tiêu Ngôn Phong tay chân nhẹ nhàng giúp nàng chải lại hai búi tóc một lần nữa, lại lấy dây bích ngọc hình hoa đào quấn quanh búi tóc nhỏ của nàng.
Diệp Thiên nhìn mình trong gương, rất là vừa lòng.
"Xiêm y của Thiên Thiên bị nhăn rồi, ta giúp Thiên Thiên đổi một bộ khác, được không?"
Diệp Thiên vội vàng lắc đầu, mặc dù nàng còn nhỏ nhưng nàng cũng biết không thể để hắn thay xiêm y giúp mình, "Bảo Lục Phỉ đi."
Lục Phỉ lo lắng đề phòng cả buổi, sau khi tiểu thư và Dự Vương vào phòng ngủ liền không có động tĩnh gì, cũng không biết có xảy ra chuyện gì hay không. Nàng so với Diệp Thiên thì lớn hơn mấy tuổi, cũng hiểu chuyện nhiều hơn một chút, nàng rất sợ Dự Vương làm ra mấy chuyện không màng tới hậu quả, muốn vào xem nhưng lại bị Khang công công ngăn cản.
Đột nhiên nghe thấy Dự Vương gọi tên mình, nàng vội vàng chạy vào, đến trước mặt tiểu thư nhà mình, thấy khuôn mặt nhỏ của tiểu thư đỏ bừng, giống như đúc lúc bình thường khi vừa mới tỉnh ngủ, lúc này nàng mới cảm thấy an tâm.
Dự Vương biết tiểu nha đầu để ý liền đứng dậy đi ra ngoài.
Diệp Thiên phân phó: "Giúp ta đổi xiêm y, bộ này bị nhăn rồi."
Lục Phỉ đang cảm thấy kỳ quái, nơi này nào có y phục của tiểu thư, theo ánh mắt Diệp Thiên nhìn qua mới phát hiện một tủ quần áo rất lớn, cảm thấy mình thật ngốc, Dự Vương điện hạ chuẩn bị sân viện lớn như vậy, sao có thể không có xiêm y của tiểu thư?
Lục Phỉ kéo tủ quần áo ra, không khỏi hít hà một hơi. Bên trong là xiêm y đủ loại kiểu dáng, từ trong ra ngoài đều có, mấu chốt là vải dệt của những bộ xiêm y này đều mềm mại hoa mỹ, nàng chưa bao giờ nhìn thấy.
"Làm sao vậy?" Diệp Thiên thấy qua nửa ngày mà Lục Phỉ không có động tĩnh gì, mở miệng hỏi.
Lục Phỉ phục hồi tinh thần, cẩn thận lấy một bộ áo váy màu hồng nhạt, có màu sắc gần giống với bộ trên người Diệp Thiên , giúp nàng thay đổi.
"Điện hạ." Diệp Thiên đi vào gian ngoài, uốn gối thi lễ, "Ta cần phải trở về."
Tiêu Ngôn Phong gật đầu, "Ta đưa Thiên Thiên ra ngoài." Lần đầu tiên tiểu nha đầu tới đây, hắn không thể giữ nàng quá lâu, miễn cho mẫu thân và ca ca của nàng không yên tâm, mà nàng cũng đỡ bồn chồn.
Khang công công đứng bên cạnh nâng một chiếc rổ tre, chiếc rổ được phủ bởi một chiếc khăn tuyết trắng, bên trong đựng đầy quả anh đào đỏ đỏ hồng hồng.
Diệp Thiên thấy Khang công công đưa rổ cho Lục Phỉ, biết đó là cho mình, cảm kích nhìn Dự Vương nói: "Cảm ơn điện hạ." Hắn luôn chăm sóc mình một cách chu đáo tinh tế như vậy, trái cây nàng thích hắn cũng chuẩn bị tốt.
Tiêu Ngôn Phong mỉm cười xoa đầu nhỏ của nàng, nắm tay nàng đưa đến cổng lớn, lại ôm nàng lên xe ngựa.
Trở lại Tế Bình Hầu phủ, Diệp Thiên xuyên qua hoa viên, nghĩ muốn đến Tư Xa Đường nói một tiếng với mẫu thân, vừa mới đi đến bên cạnh hồ nước, liền nhìn thấy Diệp Dung nghênh ngang đi tới đây.
Diệp Dung đã búi lại tóc, vì muốn che dấu mái tóc bị cắt đứt vào bên trong, nàng ta chải một kiểu búi tóc hình ốc đơn giản lại ghim vài đóa cung hoa (hoa dùng để cài tóc) lên, mới miễn cưỡng che khuất được.
Sau khi trở về từ Dự Vương phủ, nàng ta vừa tức vừa sợ, vội vàng chạy đến phòng khách nơi mẫu thân đang nghị sự cùng các quản sự bà tử, bất chấp nhiều người như vậy, nàng ta nhào vào trong lòng mẫu thân lên tiếng khóc rống.
Nhị thái thái Tề thị thấy đầu tóc nàng tán loạn, rõ ràng mái tóc đã bị cắt đứt một đoạn thì hoảng sợ, lại thấy Diệp Phù theo sát phía sau đuổi lại đây, trong lòng có một dự cảm không ổn.
Tề thị phất tay cho các quản sự bà tử lui xuống trước, gương mặt Diệp Phù trắng bệch kể lại chuyện xảy ra tại cổng Dự Vương phủ một lần.
Tề thị vừa đau lòng vừa tức giận. Đối với nữ nhân, đầu tóc quan trọng cỡ nào, cứ như vậy bị Dự Vương dùng một roi huỷ hoại, hiện giờ cả mái tóc dài chỉ còn hơn một tấc ( hơn 10cm), phải mất bao nhiêu năm mới có thể dài như cũ. Bà cũng thực tức giận nữ nhi không biết nghe lời, "Rõ ràng lão thái thái nói để Phù nhi đi, tại sao con lại trộm đi theo? Đi thì cũng thôi đi, nhưng tại sao con còn đắc tội với Dự Vương ?!"
Diệp Dung thấy mẫu thân không những không an ủi mình, không nghĩ cách xả giận giúp mình, ngược lại còn oán giận mình, tiếng khóc tức khắc lớn hơn nữa.
"Được được, đừng khóc, nhìn xem đôi mắt khóc tới mức sưng lên rồi." Dù sao cũng là nữ nhi thân sinh của bà, thấy nữ nhi vừa khóc Tề thị liền mềm lòng, liên tục dỗ dành nói: "Chải lại đầu tóc một lần nữa, sẽ không ai nhận ra đâu. Nương còn một hộp cung hoa mới, cho con hết."
Diệp Dung khóc lóc vặn vẹo thân mình, cung hoa cái gì, nàng mới không hiếm lạ đâu.
Tề thị thở dài, "Lần trước không phải con nói bài trí trong phòng nhàm chán, muốn đổi một lần sao, như vậy, nương mở nhà kho, cho con chọn lựa một lần, được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!