Diệp Thiên trợn tròn mắt, nàng vẫn luôn cho rằng roi ngựa trong tay Dự Vương chỉ là một vật xinh đẹp dùng để bài trí, không nghĩ tới lại lợi hại như vậy. Nếu một roi vừa rồi quất lên người Diệp Dung khẳng định sẽ da tróc thịt bong, nghĩ vậy, nàng không khỏi rùng mình một cái.
Dự Vương nắm tay nàng, đương nhiên cảm nhận được cảm xúc của nàng, hắn lo lắng nàng bị sợ hãi, vội vàng nhìn sắc mặt nàng, thấy khuôn mặt nhỏ bụ bẫm quả nhiên có chút trắng bệch, hắn không khỏi âm thầm hối hận.
Kiếp trước hắn là người đứng trên vị trí cao cao tại thượng của một quốc gia, mặc kệ sau lưng như thế nào, ít nhất chưa bao giờ có người dám giáp mặt làm trái ý hắn. Sau khi trọng sinh, hắn cũng chỉ thu liễm một chút trước mặt phụ hoàng, trước mặt người khác hắn vẫn luôn mang bộ dáng kiêu ngạo ương ngạnh, dù sao, đó cũng là điều phụ hoàng hy vọng.
Roi ngựa của hắn từng trừng phạt không ít người, nếu không phải ngay từ đầu roi ngựa không nằm trong tay khiến động tác của hắn bị chậm trễ thì chắc chắn chiếc roi đó sẽ trực tiếp rơi trên người Diệp Dung .
Hắn nhẹ nhàng nhéo nhéo lòng bàn tay mềm mại của tiểu Thiên Thiên, ngay trước mặt hắn mà tỷ tỷ của nàng còn dám làm càn như vậy, chắc chắn sau lưng hắn bọn họ còn làm những chuyện quá đáng hơn. Thực ra mấy người các nàng là tỷ muội, châm chọc nhau vài câu cũng không có gì, nhưng nàng đã đính hôn với mình cũng coi như nửa người hoàng gia, mặc dù còn chưa đại hôn nhưng cũng không thể để người khác coi khinh.
Đây cũng là nguyên nhân hắn muốn định ra việc hôn sự sớm như vậy, có tầng thân phận này hắn mới có thể bảo vệ nàng thật tốt.
Nếu ai đó có mắt nhưng không nhận thức được điểm này, hắn không ngại dạy dỗ một phen, tuy nhiên hắn không muốn dọa đến tiểu vương phi của hắn.
Hắn cúi đầu nhìn nàng, thấy khuôn mặt nhỏ buồn bực không vui, đôi môi phấn hồng gắt gao mím chặt, biểu thị công khai sự bất mãn của chủ nhân. Hắn vừa định mở miệng, lại thấy nàng dùng một bàn tay bụ bẫm khác sờ soạng trên eo mình, sờ trái sờ phải rồi tiếp tục xoa bóp.
Tiêu Ngôn Phong sửng sốt một chút, ngay sau đó hắn hiểu ra không nhịn được mà bật cười, tiểu nha đầu đây là để ý câu "hoa đào béo" kia của Diệp Dung.
"Thiên Thiên một chút cũng không mập, bộ dáng này rất tốt, ta rất thích." Tiêu Ngôn Phong cũng không phải chỉ muốn an ủi nàng, mà hắn thật sự cảm thấy như vậy, tại sao nữ tử cứ phải một hai gầy nhom như cành dương liễu, thật sự không cần thiết. Lại nói, cả tay và khuôn mặt nhỏ của nàng đều bụ bẫm, nhéo lên rất mềm mại, rất thoải mái.
Diệp Thiên ngẩng đầu lên, không tin tưởng hỏi: "Thật sao?"
"Thật sự." Tiêu Ngôn Phong dùng sức gật đầu.
Vẻ mặt của hắn rất nghiêm túc, Diệp Thiên bán tín bán nghi, tuy nhiên, nàng lập tức liền không rảnh lo nghĩ vấn đề này, bởi vì Dự Vương đưa nàng vào một sân viện rộng lớn thật xinh đẹp.
Viện này rất lớn, có tới năm gian chính phòng cộng thêm sương phòng phía đông tây cùng dãy nhà phía sau, ngay cả hành lang cũng rộng lớn, trong viện trồng rất nhiều loại hoa cỏ, vừa bước chân vào liền cảm nhận được một mùi hương thanh mát.
Trong sân còn có một chiếc xích đu bằng gỗ màu đỏ, trên thân gỗ được điêu khắc hoa văn tinh xảo, đôi mắt Diệp Thiên lập tức sáng lên.
"Đây là sân viện của Thiên Thiên." Nhìn nàng cao hứng, trong lòng Dự Vương cũng thực thoải mái, ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng xoa xoa trên đỉnh đầu nàng.
Diệp Thiên không thể tin được, "Sân viện của ta?"
"Đúng vậy, Thiên Thiên có thể tùy thời tới đây ở mấy ngày," Trong đôi mắt phương đen như mực của Dự Vương hiện lên một tia ý cười, "Đương nhiên, nếu Thiên Thiên thích cũng có thể sống luôn ở đây." Thật ra hắn rất hy vọng nàng có thể chuyển đến đây sống làm bạn với mình, tuy nhiên, mẫu thân và ca ca của nàng khẳng định sẽ không đồng ý.
Ngón tay Diệp Thiên chỉ "Vậy xích đu……"
"Đương nhiên cũng là của Thiên Thiên."
Diệp Thiên mừng rỡ tới mức mặt mày hớn hở, dùng đôi chân ngắn nhỏ chạy qua ngồi lên xích đu vẫy tay với Lục Phỉ, "Phỉ, mau tới đẩy giúp ta!"
Lục Phỉ vừa định cất bước đi qua, Dự Vương liền liếc mắt nhìn nàng một cái, trái tim nàng run lên, hai đùi lập tức bất động, Dự Vương điện hạ thật là đáng sợ……
Dự Vương đi đến phía sau Diệp Thiên, bàn tay trắng nõn dừng trên tấm lưng nho nhỏ của Diệp Thiên, nhẹ nhàng đẩy một cái.
Xích đu đung đưa, Diệp Thiên cười thành tiếng "Khanh khách", nhưng chỉ sau vài cái nàng liền không hài lòng, "Cao hơn một chút!"
Dự Vương thấy tay nhỏ của nàng thật sự nắm chặt, Khang công công lại cẩn thận đứng ở phía trước, nếu thật sự ngã xuống cũng có thể kịp thời đón được nàng, lúc này hắn mới yên tâm tăng thêm sức lực.
Diệp Thiên cảm thấy mình như đang bay lên trời, mỗi lần bay lên chỗ cao nhất nàng đều có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài sân tường, nàng lại nhìn Lục Phỉ đứng phía dưới, thoạt nhìn Lục Phỉ thấp bé như vậy ……
Sợ bàn tay nàng vì nắm chặt mà sưng đỏ, Dự Vương đẩy vài cái liền chậm rãi ngừng lại, đỡ nàng từ trên xích đu xuống dưới, mở lòng bàn tay nàng ra nhìn, quả nhiên có chút hồng, cũng may không quá nghiêm trọng, hắn không yên tâm mà dặn dò nói: "Thiên Thiên, thời điểm ta không ở đây, nàng không thể bay cao giống vừa rồi, sẽ xảy ra chuyện, biết không?"
Diệp Thiên hưng phấn gật đầu.
Dự Vương sợ nàng căn bản không nghe vào, lại cảnh cáo liếc mắt nhìn Lục Phỉ một cái, Lục Phỉ hoảng sợ, sau đó mới hiểu ý tứ của Dự Vương, cao giọng đáp: "Nô tỳ nhớ kỹ!"
Hình như nha hoàn của nàng có chút ngu ngốc? Dự Vương rất không vừa lòng, bất quá, đây là việc nhỏ, về sau rồi nói tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!