Dự Vương làm hoàng tử ăn chơi trác táng, đương nhiên xe ngựa cũng thập phần xa hoa thoải mái, Diệp Thiên không biết chiếc xe ngựa này được làm bằng loại gỗ gì, nhưng nàng vẫn nhận thức được đá quý châu ngọc được nạm trên cửa sổ, trong xe trải một lớp lông màu trắng thật dày, ngồi lên cực kỳ mềm mại. Mở cửa sổ xe ra, màn xe là một tầng sa trong suốt có thể nhìn rõ người người đi lại cùng các cửa hàng trên đường, Diệp Thiên có chút nghi hoặc nhìn Dự Vương.
Dự Vương giải thích nói: "Cách tầng sa này, bên ngoài không thể nhìn vào bên trong, nhưng bên trong lại có thể thấy rõ ràng cảnh sắc ở bên ngoài."
Lợi hại như vậy! Diệp Thiên mở to hai mắt tán thưởng, ngay sau đó nàng bò đến cạnh cửa sổ ngồi bất động. Ngày thường mỗi lần nàng ra cửa, nhiều nhất chỉ dám xốc màn che lên một chút, trộm nhìn đường xá một cái, hôm nay có thể quang minh chính đại nhìn ngắm, dù sao người bên ngoài cũng không nhìn thấy nàng.
Hai móng vuốt nhỏ bụ bẫm của nàng đặt bên cửa sổ, miệng nhỏ phấn hồng khẽ mím, đôi mắt tựa nho đen gắt gao nhìn chằm chằm chuyển động ở bên ngoài, giống hệt một chú mèo nhỏ thích tò mò. Ngón tay thon dài của Tiêu Ngôn Phong gõ nhẹ lên vách xe hai cái, ngay lập tức tốc độ của xe ngựa thả chậm lại, lúc này Diệp Thiên nhìn càng rõ ràng hơn. Chỉ là nàng xem quá mức chuyên chú cũng không phát hiện ra ánh mắt Dự Vương vẫn luôn dừng trên người nàng.
"Nha?" Diệp Thiên chỉ vào một phủ đệ thập phần khí phái, quay đầu nhìn Dự Vương.
Tiêu Ngôn Phong thò người qua nhìn, mỉm cười nói "Không sai, đó chính là Dự Vương phủ, mấy ngày nữa ta sẽ mời Thiên Thiên tới đây làm khách, sau này Thiên Thiên sẽ sống ở đó."
Hắn dựa có chút gần, đôi con ngươi đen như mực mang theo ý cười ý vị không rõ, trong lòng Diệp Thiên có chút ngứa ngứa, không khỏi rụt người về phía sau.
Tiêu Ngôn Phong ngồi trở lại vị trí của mình, thân mình lười biếng dựa vào phía sau, nâng chiếc cằm trơn bóng, ý bảo Diệp Thiên nhìn những thứ trên bàn nhỏ.
Bánh đai ngọc bích, bánh hạt dẻ ……
Diệp Thiên lặng lẽ nuốt nước miếng, thấy Dự Vương không nói lời nào, nàng liền vươn móng vuốt bụ bẫm của mình qua chiếc đĩa đựng bánh.
Có ăn, nàng nhanh chóng thả lỏng lại, cái miệng nhỏ gặm cắn điểm tâm, khuôn mặt nhỏ trắng nõn phình phình, ngón tay Tiêu Ngôn Phong có chút ngứa, rất muốn niết một cái trên khuôn mặt nhỏ tròn trịa kia.
Ngón tay hắn cử động, nhưng chung quy vẫn sợ dọa đến nàng, thì thế hắn lại cố nhịn xuống.
"Điện hạ," Diệp Thiên ăn xong một khối điểm tâm, "Lời người nói là thật sao, phụ thân ta ông ấy……"
"Thiên Thiên muốn biết sao? Gọi một tiếng ca ca cho ta nghe, ta sẽ nói cho nàng." Tiêu Ngôn Phong dụ dỗ, vừa rồi thời điểm ở hầu phủ nghe nàng gọi Diệp Lệ là "Ca ca", hắn có chút ghen ghét.
Diệp Thiên nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm túc "Nhưng mà, ngày hôm qua điện hạ nói, có thể giúp ta tìm phụ thân trở về, đó là điều kiện để ta đồng ý đính hôn cùng ngài, điện hạ cũng không thể nói không giữ lời."
…… Thật ra nàng tính toán rất rõ ràng, không chịu bất lợi một chút nào. Tiêu Ngôn Phong thầm nghĩ: Xem ra lần sau nếu mình muốn làm chuyện tốt gì, cũng không thể "Sự phất y đi, ẩn sâu công cùng danh"(*), nhất định phải đến trước mặt nàng tranh công đổi lấy chỗ tốt mới được, ít nhất cũng phải đổi từ "Điện hạ" thành một kiểu xưng hô thân mật hơn.
(*) : theo mình hiểu ý nghĩa của câu này chính là làm việc tốt nhưng giấu tên.
Hắn rót cho nàng ly trà nóng, đặt xuống tầm tay nàng "Thiên Thiên, phụ thân nàng còn sống, chỉ là ông ấy đang ở một nơi rất xa, hơn nữa nếu lập tức mang ông ấy về, có chút không tốt. Tuy nhiên, ta đã phái người qua đó rồi, Thiên Thiên nàng hãy tin tưởng ta, nếu ta đã đáp ứng nàng, ta nhất định sẽ tìm được ông ấy trở về."
Hôm qua Dự Vương mới định ra việc hôn sự với mình, hôm nay đã phái người đi tìm phụ thân, có thể thấy được hắn rất coi trọng chuyện này. "Vâng, ta tin tưởng điện hạ." Diệp Thiên trịnh trọng gật đầu, nàng nâng chén trà, vừa rồi ăn điểm tâm có chút nghẹn, nàng đang nghĩ đến việc uống trà. Cái miệng nhỏ nhấp nước trà, mắt hạnh từ miệng chén trà ngước lên nhìn Tiêu Ngôn Phong.
Trái tim Tiêu Ngôn Phong tức khắc mềm nhũn, Thiên Thiên, một đời này, ta tuyệt sẽ không để nàng trở thành nữ tử mồ côi, nàng không chỉ có ta, nàng còn có người nhà mà nàng yêu quý nhất.
Xe ngựa dừng trước cửa cung, cho dù Dự Vương ương ngạnh, cũng không thể trực tiếp đi xe vào cung.
Tiêu Ngôn Phong nhảy xuống trước, xoay người nhìn Diệp Thiên. Diệp Thiên căn bản không cần suy nghĩ, nàng rất tự nhiên nâng hai tay lên giống như khi nàng chờ ca ca ôm nàng lên xe ngựa. Ngày thường nàng lên xuống xe ngựa đều có ghế, hôm nay không có nha hoàn bà tử đi theo, cũng không ai dọn ghế cho nàng, nàng đương nhiên muốn Dự Vương ôm nàng đi xuống.
Mắt phượng đen như mực của Tiêu Ngôn Phong hiện lên một chút ý cười, hắn luôn cảm thấy tiểu nha đầu đối xử với hắn bằng một loại thân mật rất tự nhiên, điều này khiến hắn cảm thấy thập phần sung sướng. Hắn làm giống Diệp Lệ, đặt tay ở vị trí xương sườn của nàng, nhẹ nhàng nâng nàng lên.
Tiêu Ngôn Phong lén lút ước lượng, thoạt nhìn tiểu nha đầu bụ bẫm, không nghĩ tới lại nhẹ như vậy, quả nhiên vẫn còn quá nhỏ.
Đôi tay Diệp Thiên đặt trên cánh tay Tiêu Ngôn Phong, chờ hắn thả mình xuống đất.
Tiêu Ngôn Phong nhanh chóng đặt nàng xuống đất, đồng thời thuận thế dắt tay nàng, dù sao hai người đã đính hôn, hành động này cũng không tính là quá phận, lại nói, ngày hôm qua hắn cũng từng làm trước mặt mọi người rồi.
Hai người chậm rãi đi đến Ngưng Ngọc Cung, Tiêu Ngôn Phong vừa đi vừa thấp giọng giảng giải bố cục hoàng cung cho nàng, dù sao về sau nàng cũng sẽ sống tại nơi này, hiện tại làm quen trước một chút cũng không tính là quá sớm.
Ngọc phi đã chờ ở cửa chính điện, thấy hai người dắt tay nhau đi tới, đôi mắt mỹ lệ cười cong cong, da mặt nhi tử nhà bà cũng thật dày, nắm tay tiểu nha đầu một đường dài như vậy. Tuy nhiên, mặc dù tiểu nha đầu còn nhỏ, nhưng khi đứng cùng một chỗ với nhi tử nhà bà, hai người cao thấp nói chuyện, thế nhưng lại ngoài ý muốn rất hài hòa .
"Mẫu phi." Tiêu Ngôn Phong gọi một tiếng.
Diệp Thiên vừa ngẩng đầu nhìn ngay lập tức sợ ngây người. Dưới ánh mặt trời, Ngọc phi lẳng lặng đứng ở nơi đó, đôi tay đặt trước bụng, rõ ràng là một tư thế rất quy củ, nhưng thoạt nhìn lại cực kỳ ưu nhã, mang theo một loại phong tình không thể nói rõ. Làn da bà như phát sáng dưới ánh mặt trời, so với ngọc bích thượng đẳng còn muốn trơn bóng hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!