Hạ Văn Nam mím môi, cảm giác mềm mại trên môi dường như vẫn chưa tan biến, phải mất một lúc mới thôi lâng lâng.
Dưới tia sáng lờ mờ, khuôn mặt của Hạ Văn Nam đỏ bừng lên, tay nắm chặt lấy vạt áo Minh Lộ Xuyên: "Anh làm gì vậy hả?" Trông thì có vẻ rất tức giận, nhưng thực tế cậu cảm thấy nụ hôn này khá được, thậm chí còn hy vọng Minh Lộ Xuyên sẽ tiếp tục nó.
Xấu hổ chết mất, Hạ Văn Nam đành phải dùng sự tức giận để che đậy sự vô liêm sỉ của mình.
Minh Lộ Xuyên cúi nhìn bàn tay đang siết chặt áo mình: "Chẳng phải em hỏi lúc trước chúng ta hôn nhau thế nào sao?"
"Thì anh miêu tả là được rồi, mắc gì lại…" Hạ Văn Nam nói giữa chừng thì dừng lại.
"Lại thế nào?" Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam vẫn còn rối bời, không chiếm được thế thượng phong trong trận đấu khẩu này với Minh Lộ Xuyên, nên cậu buông tay ra rồi nói: "Anh đi ra ngoài đi, tôi ngủ đây."
Minh Lộ Xuyên đứng bên giường.
Hạ Văn Nam không thể không nhìn theo hắn, từ đôi chân dài thẳng tắp đến yết hầu hơi nhô ra. Minh Lộ Xuyên đang mặc áo sơ mi và quần tây, cà vạt đã được tháo ra, gấu áo sơ mi vẫn được sơ vin gọn gàng, phác họa bờ vai rộng và vòng eo hoàn hảo của hắn. Hạ Văn Nam vốn biết Minh Lộ Xuyên có ngoại hình rất nổi bật trong giới Alpha, nhưng không biết từ khi nào cậu bắt đầu nhận ra sức hấp dẫn của Minh Lộ Xuyên với phương diện là một nam Alpha.
Chuyện này rất kỳ lạ, bởi vì từ trước tới nay, Hạ Văn Nam nghĩ rằng mình chỉ bị hấp dẫn bởi nữ Beta và Omega mà thôi.
Kết quả là Hạ Văn Nam lại nhớ lại nụ hôn vừa rồi, không chỉ nụ hôn mà còn cả những lời Trần Vấn Sơ đã nói lúc trưa.
Có nên hỏi luôn câu hỏi còn lại không? Dù sao Minh Lộ Xuyên cũng từng trả lời rồi. Lỡ như cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: Sau khi hôn chúng ta còn làm gì nữa? Rồi Minh Lộ Xuyên c** q**n áo muốn dùng "hành động thực tế" để trả lời cậu thì phải làm sao?
Hạ Văn Nam chỉ nghĩ cũng thấy xấu hổ hết cả người, xua tay đuổi người: "Mau ra ngoài đi."
"Không muốn nhìn thấy tôi đến vậy sao?" Minh Lộ Xuyên hỏi cậu.
Hạ Văn Nam nói: "Tôi không muốn gặp anh."
Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lúc rồi rời khỏi phòng của Hạ Văn Nam, trước khi đi còn đóng cửa phòng lại.
Hạ Văn Nam nằm sải lai trên giường, sầu não r*n r* một tiếng, không biết có phải cậu bị ảo giác hay không mà sau khi bị Minh Lộ Xuyên hôn, mùi pheromone trên người cậu có vẻ nồng nặc hơn. Cậu nằm một lúc, chịu không nổi nữa mới lết vào phòng tắm tắm thêm một lần nữa, cố dùng sữa tắm để át đi mùi pheromone nhiều nhất có thể.
Mặc dù vậy, vài ngày sau mùi pheromone trên người Hạ Văn Nam mới hoàn toàn tan biến, mà vết thương sau gáy cậu vẫn còn chậm chạp hồi phục.
Trong khoảng thời gian này, Hạ Văn Nam cố gắng cư xử với Minh Lộ Xuyên một cách tự nhiên. Nhưng có vẻ nụ hôn đó đã thay đổi chút gì đó giữa hai người, ví dụ như Hạ Văn Nam sẽ vô thức để ý đến Minh Lộ Xuyên, buổi trưa Minh Lộ Xuyên có đến nhà ăn hay không cậu cũng nắm rõ, có hôm công ty tổ chức cuộc họp, ngồi nghe báo cáo mà Hạ Văn Nam nhìn chằm chằm Minh Lộ Xuyên đến thất thần.
Cuối buổi họp, Minh Lộ Xuyên yêu cầu Hạ Văn Nam ở lại một lúc.
Hạ Văn Nam ngẩng đầu nhìn hắn, đồng thời cũng nghe thấy tiếng cười khẽ của người kế bên rời đi.
"Chuyện gì?" Đợi đến khi trong phòng họp chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Văn Nam mới hỏi.
Minh Lộ Xuyên dựa vào lưng ghế, trên tay cầm một cây bút, nhẹ nhàng xoay xoay, nhìn Hạ Văn Nam: "Em nhìn tôi rất lâu."
"Họp mà không nhìn anh thì nhìn ai?"
"Vậy lần trước họp sao em không nhìn tôi?"
"Lần này tôi muốn họp nghiêm túc, không được à?"
Minh Lộ Xuyên im lặng một lúc: "Hạ Văn Nam, có phải em nhớ ra gì đó rồi không?"
Hạ Văn Nam bị câu hỏi này làm cho sửng sốt, cậu lắc đầu: "Không."
"Điều trị phục hồi không có hiệu quả?"
Mỗi tuần Hạ Văn Nam đều kiên trì đến bệnh viện để tái khám và điều trị, nhưng việc phục hồi trí nhớ vẫn không có tiến triển gì, nếu không phải Lâm Trữ Thu luôn động viên cậu thì cậu đã bỏ cuộc từ lâu rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!