Hạ Văn Nam ho khan một lúc lâu, trông có vẻ là bị sặc thật và không tự ngừng lại được nên những người ngồi bên cạnh bắt đầu đưa nước cho cậu.
Cậu nhận lấy, uống từng ngụm từng ngụm hết nửa ly nước, tay chân tất bật hòng che đậy tâm trạng hoảng loạn của mình, trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi của Trần Vấn Sơ: Lâu rồi.
Lâu rồi có nghĩa gì chứ, có nghĩa là lúc trước chuyện này đã từng xảy ra. Mặc dù Beta bị Alpha ký hiệu chỉ làm tạm thời, nhưng mùi pheromone thì không tài nào có thể che giấu được. Trần Vấn Sơ nói như vậy, rất có khả năng cậu từng bị Minh Lộ Xuyên để lại mùi trên người không chỉ một lần.
Để lại mùi như thế nào? Cắn gáy? Hay là sâu hơn…
Hạ Văn Nam nhớ tới nốt ruồi son trên mông mình. Chẳng phải Minh Lộ Xuyên đã nói, hắn biết ở nơi riêng tư nhất của cậu có một nốt ruồi, chuyện gì nên làm bọn họ cũng đã làm rồi, chỉ là cậu cố chấp không tin thôi, chứ thật sự Minh Lộ Xuyên không hề nói dối.
Càng nghĩ Hạ Văn Nam càng bối rối, cậu bần thần cầm ly nước, nhìn khay cơm mà nuốt không trôi nữa.
Những người khác ngồi trong bàn nháy mắt với nhau, bắt đầu trách Trần Vấn Sơ nói chuyện không biết suy nghĩ.
Mà hình như Trần Vấn Sơ nói chuyện không suy nghĩ gì thật, anh lại tiếp tục nói với Hạ Văn Nam: "Lần đó tôi thấy giám đốc chẳng dịu dàng với anh chút nào cả, tôi còn tưởng hai người chưa kết hôn được bảy năm mà đã thất niên chi dương* rồi sao."
*Thất niên chi dương: cặp đôi yêu nhau nào vượt qua được ngưỡng bảy năm thì sẽ bên nhau trọn đời; ngược lại, nếu chia tay vào năm thứ bảy thì cả hai sẽ rời xa nhau vĩnh viễn, không còn cơ hội tái hợp.
Hạ Văn Nam cố mở to mắt nhìn Trần Vấn Sơ, nói: "Tôi no rồi." Không phải Hạ Văn Nam muốn chĩa mũi dùi vào Trần Vấn Sơ nhưng thực sự cậu đã mất hết cảm giác ngon miệng và thấy no rồi.
Sau khi Hạ Văn Nam cầm khay cơm rời đi, những người trong bàn mới bắt đầu bao vây Trần Vấn Sơ, đề nghị anh ta sau này trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần.
Hạ Văn Nam nên nói gì đây, so với lúng túng thì lời nói của Trần Vấn Sơ như một cây gậy đập cho cậu tỉnh mộng. Cậu từ nhà ăn trở lại văn phòng, hồn bay phách lạc suốt cả quãng đường, mãi cho đến lúc ngồi trên ghế làm việc, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên mặt kính phản chiếu một bóng hình mơ hồ, Hạ Văn Nam nhìn khuôn mặt của mình, tự hỏi không biết cậu và Minh Lộ Xuyên đã từng hôn nhau chưa, và sau khi hôn thì xảy ra chuyện gì? Minh Lộ Xuyên còn làm gì khác với cậu hay không?
Hạ Văn Nam đỏ mặt.
Cứu tui! Hạ Văn Nam không thể kiểm soát được những suy nghĩ bậy bạ trong đầu mình. Đột nhiên cậu lại cảm thấy hơi buồn, dù sao đó cũng là trải nghiệm đầu đời quan trọng như vậy, vậy mà bây giờ cậu hoàn toàn không biết gì cả.
Hạ Văn Nam hồn vía lên mây cả một buổi chiều.
Buổi tối, cậu nhanh chân trốn vào trong phòng mình, lúc nghe thấy tiếng Minh Lộ Xuyên trở về nhà, Hạ Văn Nam liền tắt đèn trong phòng, nằm trên giường giả bộ ngủ.
Nhưng làm sao Hạ Văn Nam có thể ngủ được vào lúc này? Cậu nằm trong bóng tối trùm chăn kín mít, pheromone của Minh Lộ Xuyên trong không gian chật hẹp lại trở nên nồng nặc đến mức khó thở, cậu vội hất chăn ra, hít thật sâu một ngụm không khí trong lành.
Đúng lúc đó, cửa phòng cậu kêu lên tiếng lạch cạch, cánh cửa đã được mở từ bên ngoài.
Hạ Văn Nam giật mình, hối hận trước khi lên giường không kiểm tra xem cửa đã khóa chưa, cậu lập tức nhắm mắt lại giả vờ ngủ.
Hạ Văn Nam không nhìn thấy được bất cứ thứ gì, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Minh Lộ Xuyên, hình như hắn đứng ở cửa một lúc, nhưng không rời đi mà tiến về phía giường của Hạ Văn Nam.
Nhịp tim của Hạ Văn Nam dần dồn dập hơn, trong không gian yên tĩnh, cậu có thể nghe rõ tiếng tim đập của mình, không biết Minh Lộ Xuyên đang tiến về phía này có nghe thấy không.
Minh Lộ Xuyên đứng bất động bên giường, Hạ Văn Nam vừa căng thẳng vừa tò mò, không nhịn được muốn lén mở mắt ra nhìn hắn một cái, ngay lúc cậu đang do dự thì cảm thấy bàn tay của Minh Lộ Xuyên chạm vào trán của mình.
Hạ Văn Nam đột nhiên mở mắt ra.
Trong phòng không bật đèn nhưng cửa phòng không đóng, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, vừa đủ xua tan bóng tối quanh đây, để Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên có thể nhìn rõ nhau.
"Anh làm gì vậy?"
"Em sao vậy?"
Hai người đồng thanh hỏi.
Minh Lộ Xuyên vốn đang khom người, lúc này hắn không sờ trán Hạ Văn Nam nữa, nghiêng người ngồi bên mép giường, hỏi: "Bị bệnh à?"
Hạ Văn Nam đáp: "Không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!