Trong khoảnh khắc đó, phản ứng đầu tiên của Hạ Văn Nam chính là đau, đau đến mức khiến cậu phải thét lên một tiếng, nước mắt trào ra. Khi cơn đau đớn qua đi, cậu bắt đầu cảm thấy phần cơ sau gáy mình nhức nhối âm ỉ, không rõ tại sao, cậu thừa biết Minh Lộ Xuyên đã truyền pheromone của hắn vào, mặc dù ở nơi đó không có tuyến thể nhưng pheromone của Alpha vẫn xâm nhập vào bên trong, len lỏi vào từng thớ cơ và mao mạch của Hạ Văn Nam, cậu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, và đầu óc ngay lập tức choáng váng.
Cảm giác này khiến Hạ Văn Nam cảm thấy sợ hãi, mặc dù cậu biết Beta sẽ không phản ứng với pheromone của Alpha, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu trải qua chuyện này, dưới sự áp bức mạnh mẽ, cậu không thể kiềm chế được hoảng sợ của mình. Hạ Văn Nam nằm sấp trên mặt thảm, cố gắng lết về phía trước, sợ hãi không biết tiếp theo Minh Lộ Xuyên sẽ làm gì.
Nhưng không ngờ rằng sau khi cắn Hạ Văn Nam, hắn lại chẳng làm gì nữa cả.
Minh Lộ Xuyên đã ngủ thiếp đi.
Hạ Văn Nam đẩy Minh Lộ Xuyên ra, bật dậy ngồi trên đất, hơi thở gấp gáp cùng với trái tim điên cuồng loạn nhịp, cậu sờ lên gáy mình, cả lòng bàn tay nhuốm đầy máu, cậu vô thức chùi hết máu trên tay vào tấm thảm trải sàn.
Minh Lộ Xuyên đang nằm trên mặt đất, bất động, nhưng cơ thể khẽ lên xuống nhịp nhàng cho thấy hắn chỉ đang ngủ.
Cảm giác k*ch th*ch vì bị truyền pheromone dần qua đi, Hạ Văn Nam lấy lại bình tĩnh lại và bắt đầu tức giận, cậu đạp vào vai Minh Lộ Xuyên một cái, nhưng Minh Lộ Xuyên không hề phản ứng.
Hạ Văn Nam đứng dậy, vòng xuống dưới hai cánh tay của Minh Lộ Xuyên, dùng sức lôi hắn từ dưới đất lên ghế sô pha, sau đó lại nhặt điện thoại di động của mình lên, vừa gọi điện thoại cho tài xế của Minh Lộ Xuyên vừa khom lưng ôm chân Minh Lộ Xuyên đặt lên ghế sofa.
Một lúc sau tài xế đi vào, anh ta nhờ Hạ Văn Nam đỡ Minh Lộ Xuyên tựa lên lưng mình rồi dìu hắn ra bên khỏi hội quán.
Hạ Văn Nam không gặp lại Hà Dục Phong và Đoàn Ninh, chỉ có hai người phục vụ cung kính đi theo sau bọn họ, đưa họ ra ngoài hội quán và giúp Minh Lộ Xuyên lên xe.
Tài xế chở họ về đến nhà, anh ta giúp Hạ Văn Nam đỡ Minh Lộ Xuyên vào phòng, để hắn nằm lên giường rồi mới rời đi.
Hạ Văn Nam đứng bên giường nhìn Minh Lộ Xuyên một lúc, cam chịu mà giúp hắn cởi áo khoác và giày, đắp chăn cho hắn.
Trở về phòng mình, Hạ Văn Nam cẩn thận dùng khăn ướt lau sau gáy, máu đã ngừng chảy, bây giờ lau ra toàn là máu đã khô, vị trí bị cắn vẫn rất đau, dù không thể nhìn thấy nhưng Hạ Văn Nam cũng đoán được vết cắn ở đó sâu đến mức nào.
Khi nằm trên giường, Hạ Văn Nam đã kiệt sức, cả người cậu dính chặt vào tấm nệm, thậm chí cậu gần như không còn sức để lật người. Rõ là mệt mỏi như vậy, nhưng nằm một lúc vẫn không thể ngủ được, đầu óc trì trệ nhưng những dòng suy nghĩ cứ chạy băng băng, toàn bộ sự kiện tối hôm nay cứ lặp đi lặp lại trong đầu hvn.
Ngoại trừ những điều này ra, còn một chuyện nữa khiến cậu rất phiền lòng, bây giờ gần như cậu luôn ngửi thấy mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên ở mọi lúc mọi nơi, mùi hương nhàn nhạt, nhưng cậu không thể thoát khỏi nó dù chỉ một khắc.
Đặc biệt là khi trùm kín mình trong chăn, Hạ Văn Nam cảm thấy mình giống như cây cải thảo đang bị tẩm ướp trong pheromone của Minh Lộ Xuyên, mùi hương đã ngấm vào từng thớ thịt của cậu. Mặc dù không khó ngửi, nhưng đối với người cực kỳ nhạy cảm với mùi hương như Hạ Văn Nam thì cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Hạ Văn Nam nằm trên giường không biết bao lâu, cuối cùng cũng không ngăn nổi sự mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ, nhưng cậu chỉ ngủ được đến rạng sáng, lúc mơ màng xoay người lại ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt kia, nhất thời tỉnh cả ngủ.
Cậu vén chăn bật dậy, ôm cái đầu đau nhức của mình.
Minh Lộ Xuyên thức dậy trễ hơn Hạ Văn Nam khoảng một tiếng, có lẽ bị cơn say rượu ảnh hưởng, khi tỉnh lại khuôn mặt hắn lộ vẻ mệt mỏi, mở mắt nằm trên giường, cau mày nhìn trần nhà ngẩn ngơ mấy giây, sau đó hắn trở người nằm nghiêng, bên mép giường có một đôi mắt đang nhìn hắn chằm chằm.
Tất nhiên người nhìn Minh Lộ Xuyên chằm chằm chính là Hạ Văn Nam, đầu tóc cậu rối tung như tổ quạ, quầng thâm xuất hiện dưới mắt cùng với vẻ mặt ai oán.
Trong nháy mắt Minh Lộ Xuyên nhìn thấy cậu, đồng tử khẽ co lại, đầu hắn lùi về sau một chút, sau đó hắn giơ tay đặt trên trán mình, giọng khàn khàn: "Em lại nổi điên cái gì?"
Hạ Văn Nam đang quỳ trên sàn, nửa người trên tựa vào giường, cậu nói: "Xuyên Xuyên."
Minh Lộ Xuyên sững người, nhìn cậu: "Cái gì?"
Hạ Văn Nam nói: "Anh không nhớ những gì đã xảy ra đêm hôm qua?"
Minh Lộ Xuyên chống tay ngồi dậy, ấn nhẹ vào trán đau nhức của mình, hỏi: "Đêm hôm qua có chuyện gì?"
Hạ Văn Nam trèo lên giường của Minh Lộ Xuyên, ngồi xếp bằng trước mặt hắn: "Hôm qua anh đi ăn tối, nhớ không? Có Đoàn Ninh, nhớ không? Anh chắn rượu giúp anh ta, nhớ không?"
Minh Lộ Xuyên không đáp, hắn khom lưng, đầu hơi cúi, ánh mắt nhìn đăm đăm về phía trước.
Hạ Văn Nam nói: "Xem ra là có nhớ, vậy tôi tiếp tục. Anh gọi điện thoại bảo tôi đi đón anh, nhớ không? Anh gọi tôi là Nam Nam, nhớ không?" Thực ra cậu muốn hỏi Minh Lộ Xuyên liệu hắn có nhớ hắn đã hôn cậu hay không, nhưng lời sắp phun ra khỏi miệng thì tự nhiên cậu thấy hơi xấu hổ.
"Nam Nam?" Minh Lộ Xuyên vô hồn nhìn cậu một cái.
Nhận lại là cơn tức giận của Hạ Văn Nam, cậu cúi đầu để lộ cái gáy của mình trước mặt Minh Lộ Xuyên: "Anh còn cắn tôi, anh có nhớ không!?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!