"Hả?" Hạ Văn Nam bị câu hỏi của Đoàn Ninh làm cho sửng sốt, cậu cảm thấy thừa nhận cũng không được mà không thừa nhận cũng không xong, vẫn động não suy nghĩ một hồi, lúc định trả lời thì Minh Lộ Xuyên đang nằm trên ghế sô pha bỗng nhiên cử động, phát ra tiếng than nhẹ.
Đoàn Ninh nói: "Cậu ấy sắp tỉnh rồi, tôi đi trước."
Hạ Văn Nam cảm thấy vô cùng đúng lúc: "Được, anh đi thong thả."
Cậu nhìn Đoàn Ninh rời khỏi phòng, sau đó lại nghe thấy tiếng rên trầm thấp của Minh Lộ Xuyên, cậu ngồi xổm xuống bên cạnh ghế sô pha, Minh Lộ Xuyên mở miệng như muốn nói gì đó.
"Anh nói gì đấy?" Cậu ghé tai lại gần.
Minh Lộ Xuyên lặp lại: "Nam Nam."
Hạ Văn Nam đùng một cái đỏ mặt.
Cậu không biết vì sao mình lại đỏ mặt, thực sự là hai chữ này phát ra từ miệng của một Alpha say khướt, âm thanh trầm thấp, dính nhớp mơ hồ, trộn lẫn với mùi pheromone tỏa ra từ khắp cơ thể hắn, mang theo cảm xúc mãnh liệt tràn đầy, khiến Hạ Văn Nam không kịp đề phòng mà bị đánh tơi tả cho không còn manh giáp.
"Gì chứ? Đừng lảm nhảm nữa." Hạ Văn Nam vẫn kiên cường "chiến đấu", giơ tay nhéo miệng Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên mở mắt ra, tác dụng của rượu khiến tầm nhìn của hắn mờ đi, nhưng ánh mắt vẫn còn rất sáng, hắn nhìn Hạ Văn Nam một lúc rồi nói: "Sao em lại ở đây?"
Hạ Văn Nam đưa mắt sang chỗ khác, không muốn nhìn thẳng vào mắt hắn: "Không phải anh bảo tôi đến đón anh à?"
Minh Lộ Xuyên hỏi: "Vậy nên em đã đến đây?"
Bị hỏi câu này, Hạ Văn Nam không trả lời ngay lập tức, bởi vì cậu có thể ngửi thấy mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên trong không khí ngày càng nồng nặc. Cậu đã từng ngửi qua rất nhiều pheromone của Alpha, và cậu hiểu rất rõ, đây là tượng trưng cho h*m m**n t*nh d*c của Alpha. Mà so với những Alpha khác, pheromone của Minh Lộ Xuyên càng tinh khiết hơn, êm dịu hơn, nếu là Omega, hẳn lúc này đã nhũn cả chân.
Nhưng là một Beta, khi hiểu được thông tin mà Minh Lộ Xuyên muốn truyền đạt qua mặt sinh học, Hạ Văn Nam chỉ có thể đỏ mặt rồi che giấu sự bức bối của mình, cậu cố tình xụ mặt, nói: "Ở chỗ như thế này mà anh đ*ng d*c cái khỉ gì?"
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Nhưng là một Beta, Hạ Văn Nam không ý thức được nguy hiểm mà mình có thể gặp phải vào lúc này, cậu chỉ nói: "Ở đây đâu có Omega." Trong ấn tượng của cậu, các Alpha đều chỉ bị pheromone Omega hướng dẫn mới có thể đ*ng d*c mà thôi.
"Omega gì?" Dưới ảnh hưởng của rượu, chất giọng của Minh Lộ Xuyên trở nên khàn khàn.
Hạ Văn Nam nghĩ tới vừa nãy Đoàn Ninh còn ở trong căn phòng này, đột nhiên cảm thấy không vui: "Anh quên anh giúp Omega chắn rượu nên mới say quắc cần câu à?"
"Omega nào?"
Hạ Văn Nam nhìn hắn một cách kỳ lạ: "Anh không nhớ mấy chuyện xảy ra tối nay?"
Cẩn thận nhìn vào khuôn mặt Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam nhận ra có lẽ bây giờ Minh Lộ Xuyên không thể đặt câu hỏi một cách đàng hoàng.
Ánh mắt Minh Lộ Xuyên chưa từng rời khỏi khuôn mặt của Hạ Văn Nam, khóe mắt hắn hơi đỏ lên, tựa hồ có thể làm tan chảy sự lạnh lùng trên mặt hắn, khiến cho hắn lộ ra sự ngang ngạnh và nóng nảy ngay giờ phút này. Hắn không biết đó là Omega nào, có lẽ không phải vì hắn không nhớ, mà đơn giản là hắn không quan tâm.
Trong căn phòng này không có Omega, nhưng Alpha vẫn đ*ng d*c.
Đến lúc này Hạ Văn Nam mới bắt đầu đề cao cảnh giác, cậu muốn đứng dậy nhưng đột nhiên Minh Lộ Xuyên nắm lấy tay cậu, sức của Minh Lộ Xuyên rất lớn, cậu muốn đánh cũng đánh không lại.
Minh Lộ Xuyên lại gọi: "Nam Nam."
Hạ Văn Nam muốn nổi hết cả da gà, cậu nói: "Đừng có gọi tôi như thế."
Dường như Minh Lộ Xuyên chẳng nghe thấy, hắn kéo tay Hạ Văn Nam áp vào mặt mình, mu bàn tay mát lạnh chạm vào gò má ấm áp của hắn, hắn nhẹ nhàng lặp lại: "Nam Nam."
Tim Hạ Văn Nam đập như trống bỏi: "Anh say rồi!"
Minh Lộ Xuyên say thật, hắn đặt tay kia lên gáy Hạ Văn Nam, đè xuống rồi hôn lên môi cậu.
Thế giới nội tâm thuần khiết của Hạ Văn Nam lập tức nổ bùm bùm như pháo hoa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!