Chương 46: (Vô Đề)

Hạ Văn Nam đứng ở cửa, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, cậu không đáp lại Hà Dục Phong mà quay sang hỏi người phục vụ dẫn đường cho mình: "Có phải đi nhầm rồi không?"

Người phục vụ mỉm cười đáp: "Đây chính là phòng riêng mà giám đốc Minh dùng bữa cùng bạn của ngài ấy."

Lúc này Hà Dục Phong lại hỏi một lần nữa: "Tại sao em lại ở đây?"

Hạ Văn Nam nói: "Tôi đến đón Minh Lộ Xuyên, không phải tối nay anh ấy uống rượu với mọi người sao?"

Một Alpha ngồi trong góc phòng đột nhiên lên tiếng: "Tôi mới tự hỏi sao nhìn quen quá, hóa ra là vợ của giám đốc Minh."

Bên cạnh ông ta là một Omega trông rất ngoan ngoãn, cậu ta lộ vẻ ngạc nhiên: "Vợ của giám đốc Minh là Beta ư?"

Alpha cười đáp: "Vợ của giám đốc Minh là nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng trong ngành sản xuất nước hoa đấy." Nói xong, ông ta ngoắc ngoắc tay với cậu Omega, khi cậu Omega lại gần thì ông ta thì thầm nói gì đó.

Lúc bọn họ đang nói chuyện, Hà Dục Phong đã giúp Hạ Văn Nam hỏi những người khác trong phòng: "Có ai thấy giám đốc Minh đi đâu rồi không?"

"Hình như Lộ Xuyên say rồi."

"Vừa nãy anh ấy đi ra ngoài, không biết là đi vệ sinh hay là tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi."

"Hình như Đoàn Ninh đi cùng anh ấy…" Người kia đang nói giữa chừng, chợt nhớ tới thân phận của Hạ Văn Nam nên vội dừng lại.

Hà Dục Phong nói với Hạ Văn Nam: "Đàn em, em vào ngồi trước đi, anh sẽ bảo người phục vụ đi hỏi chỗ của giám đốc Minh."

Hạ Văn Nam mỉm cười với Hà Dục Phong: "Cảm ơn đàn anh Hà, tôi không ngồi đâu, tôi tới tìm Minh Lộ Xuyên rồi về nhà."

Thấy Hạ Văn Nam không chịu vào, Hà Dục Phong tự mình bước ra ngoài, anh ta nhờ người phục vụ tìm người hỏi xem có ai đã nhìn thấy Minh Lộ Xuyên không, sau đó ra đứng trước cửa phòng riêng cùng với Hạ Văn Nam.

Trên hành lang chỉ còn lại hai người bọn họ, một cơn gió từ đâu đó thổi tới, khiến chiếc đèn lồng trên hành lang đung đưa qua lại.

Hà Dục Phong cúi đầu nhìn Hạ Văn Nam: "Đã muộn thế này mà em còn tự mình đến đón giám đốc Minh?"

Hạ Văn Nam "Ừ" một tiếng, "Dù sao thì anh ta cũng là… anh biết mà."

Hà Dục Phong mỉm cười, nhìn Hạ Văn Nam không nói lời nào.

Hạ Văn Nam luôn cảm thấy bầu không khí gì đó kỳ lạ, cậu đút tay vào túi áo thun, đung đưa người qua lại, hỏi: "Thầy Lâm có khỏe không?" 

"Bởi vì em bảo thời gian này không rảnh, cho nên chiều nay anh đã gọi điện thoại hỏi thăm thầy rồi, thầy ấy bảo mọi thứ đều tốt."

Hạ Văn Nam gật đầu. 

Xế chiều hôm nay, Hà Dục Phong gửi tin nhắn rủ cậu đi thăm thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh, cậu do dự một lúc nhưng rốt cuộc vẫn từ chối. Lý do từ chối thứ nhất là cậu cảm thấy thời điểm này không thích hợp để đến thăm thầy, bởi vì cậu thậm chí còn không nhớ nổi khuôn mặt của thầy Lâm, không chừng lúc đó lại khiến thầy phải lo lắng ngược lại vì cậu bị mất trí nhớ; thứ hai là cậu không muốn đi ra ngoài cùng với Hà Dục Phong, bề ngoài Hà Dục Phong trông rất ngay thẳng chính trực, nhưng hắn lại tặng chocolate cho cậu, luôn miệng gọi "đàn em, đàn em" thân thiết như vậy, dễ khiến cho người ta hiểu lầm.

Trước khi thử tìm nguồn cảm hứng mới, cậu vẫn chưa muốn từ bỏ Suối Nước Thiền Viện của mình.

Hạ Văn Nam hỏi: "Tại sao mọi người đều không có ai say, chỉ có Minh Lộ Xuyên say đến mức như vậy?"

Hà Dục Phong im lặng. 

"Làm sao?" Hạ Văn Nam cảm thấy kỳ quái, "Có chuyện gì không thể nói à?"

Hà Dục Phong nói: "Cậu ta thay Đoàn Ninh chắn rất nhiều rượu."

Hạ Văn Nam nghe vậy, cau mày: "Sao mấy người lại chuốc rượu cho Đoàn Ninh?"

"Anh không chuốc cậu ấy."

"Vậy ai chuốc rượu anh ta? Tại sao anh không giúp Đoàn Ninh chắn rượu đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!