Hạ Văn Nam đang đọc sách trong phòng của mình. Tư thế ngồi của cậu không được thanh lịch cho lắm, co một chân đạp lên ghế, người nghiêng sang một bên, khuỷu tay tì lên mặt bàn để chống cằm, một tay còn lại để lật sách viết chữ, thỉnh thoảng cậu lại chạm vào màn hình điện thoại đặt bàn, xem giờ.
Đã gần mười giờ tối, Minh Lộ Xuyên vẫn chưa về.
Trừ khi có tiệc xã giao, Minh Lộ Xuyên rất ít khi ở ngoài đường đến tối mịt. Hạ Văn Nam vẫn duy trì thái độ không can thiệp chuyện cá nhân với hắn, từ trước đến nay cũng không hỏi hắn kiểu như là hôm nay anh có phải đi xã giao hay không, nhưng tối nay Hạ Văn Nam chờ mãi mà chưa thấy Minh Lộ Xuyên về.
Mười giờ rưỡi, Hạ Văn Nam đã không thể nào tập trung đọc sách nữa, cậu khép cuốn sách chuyên ngành trước mặt lại, với lấy điện thoại di động, quyết định gọi cho Minh Lộ Xuyên.
Khi tiếng chuông chờ phát ra từ loa điện thoại, Hạ Văn Nam cảm thấy hơi bất an, ngón tay cậu khẽ nhịp trên mặt bàn, mãi đến khi cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia phát ra tạp âm nhộn nhịp huyên náo, mà Minh Lộ Xuyên lại chậm chạp không chịu lên tiếng.
Khiến cho Hạ Văn Nam ngập ngừng một lúc, thận trọng thăm dò: "Ê?"
Giọng của Minh Lộ Xuyên ngay lập tức vang lên: "Hạ Văn Nam?"
Giọng của hắn vừa trầm khàn vừa mơ hồ không nghe rõ, như thể có một thứ gì đó nóng rẫy lăn qua cuống họng, cùng với tạp âm hỗn loạn, Hạ Văn Nam nhanh chóng đoán ra: "Anh uống rượu hả?"
Minh Lộ Xuyên không trả lời, dường như có ai đó ở bên cạnh đang nói chuyện với hắn, nhưng hắn cũng không đáp lại, hơn mười giây sau, Minh Lộ Xuyên nói: "… Đến đón tôi?"
Hạ Văn Nam hơi sửng sốt: "Anh đang nói chuyện với tôi đấy à?"
Minh Lộ Xuyên "ừm" một tiếng giống như đang trả lời Hạ Văn Nam, nhưng cũng giống như hắn bị rượu làm cho khó chịu.
Lúc này, Hạ Văn Nam đột nhiên nghe thấy có tiếng ai đó hô to: "Đoàn Ninh!" Thực ra Hạ Văn Nam cũng không nghe rõ lắm, nhưng cậu cảm giác nó là cái tên đó, trong nháy mắt tóc gáy đều dựng cả lên, cậu nghĩ thầm: Giỏi lắm Minh Lộ Xuyên, vừa mới nói không phải bạch nguyệt quang, giờ đã lén đi uống rượu với bạch nguyệt quang rồi! Còn không biết xấu hổ dám gọi mình đến đón hắn!
"Anh đang ở đâu?" Giọng điệu của Hạ Văn Nam không tốt lắm, "Tài xế của anh đâu?"
Nhưng Minh Lộ Xuyên không trả lời, tiếng tạp âm vẫn rền rĩ đều đều, sau khoảng nửa phút, cuộc gọi đã bị ngắt.
Hạ Văn Nam có hơi sôi máu. Cậu đặt điện thoại lên bàn, hít một hơi thật sâu, đứng dậy định đi xả lũ rồi đi ngủ.
Trong phòng tắm vẫn còn lưu lại hơi nước khi cậu tắm lúc nãy, cảm giác vừa ngột ngạt vừa nóng, cậu ấn lệch nút xả nước nhưng cố chấp nhấn mạnh hơn. Lúc rửa tay cũng không kiên nhẫn lắm, bình thường cậu có thói quen lau hơi nước bám trên gương, nhưng hôm nay lại lười chẳng thèm lau.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, Hạ Văn Nam mở tủ quần áo, tìm một cái áo thun dài tay và quần jeans rồi mặc vào, cầm theo điện thoại di động và ví tiền của mình bước ra ngoài, Lúc đi qua cánh cửa, cậu vừa mang giày vừa gọi điện thoại cho Từ Phong, hỏi anh ta tối nay Minh Lộ Xuyên ăn cơm ở đâu.
Khi đến cổng khu dân cư, Hạ Văn Nam hơi hối hận vì đã không mặc thêm áo khoác, tiết trời lúc này đã cuối hè, cái nóng muốn thiêu đốt người ta vào ban ngày không hề liên quan gì đến nhiệt độ ban đêm, những cơn gió buổi tối bắt đầu mang theo cảm giác mát mẻ của mùa thu lùa vào trong cổ và vạt áo của mọi người.
Hạ Văn Nam kéo vạt áo, chợt nhận ra cái áo thun này hơi ngắn, không những ngắn mà còn rộng, khi gió thổi qua vạt áo đã để lộ nửa vòng eo.
Cậu bắt taxi đến một nhà hàng tên là Tần Cung mà Minh Lộ Xuyên đang ăn tối ở đấy, đi đường mất khoảng hai mươi phút, lúc đến nơi, Hạ Văn Nam chuẩn bị đi vào bên trong thì bị người phục vụ đứng trước cửa nhà hàng chặn lại.
Hạ Văn Nam cảm thấy khó hiểu, hỏi: "Tại sao không cho tôi vào?"
Người phục vụ đáp lại vô cùng lịch sự: "Xin hỏi, ngài có phải là Beta không?"
Hạ Văn Nam nói: "Tôi là Beta, Beta thì sao?"
Người phục vụ mỉm cười nói: "Xin lỗi ngài, Tần Cung là câu lạc bộ hội viên, chỉ tiếp đón hội viên Alpha và khách hàng Omega."
Hạ Văn Nam nghe xong thì có chút nghi hoặc: "Hội viên Alpha và khách mời Omega là cái gì?"
Người phục vụ rất kiên nhẫn, giải thích: "Tức là khách hàng Alpha phải làm thẻ hội viên, còn khách hàng là Omega thì có thể ra vào chỗ chúng tôi thoải mái."
"Vậy Beta thì sao?"
Người phục vụ nói: "Thành thật xin lỗi, chúng tôi không tiếp khách hàng Beta."
Hạ Văn Nam sửng sốt một lúc, mặc dù trong lòng cậu biết rõ Beta là giới tính cấp thấp nhất trong tầng lớp xã hội này, dù bề ngoài vẫn duy trì sự bình đẳng nhưng đây là lần đầu tiên cậu đối diện với sự kỳ thị giới tính trắng trợn như vậy với Beta.
"Chẳng phải anh cũng là Beta à?" Hạ Văn Nam không vui, nói với người phục vụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!