Hạ Văn Nam ra khỏi biệt thự, thấy Minh Khâm và những người khác đã trở lại vườn hoa, nhưng họ không ngồi xuống bàn ăn nữa.
Minh Khâm vươn tay chậm rãi xoay người, nói: "Đi ngủ thôi."
Tất nhiên cậu sinh viên Doãn Trạch Cạnh vẫn còn năng lượng dồi dào, cậu ta định nướng hết chỗ đồ ăn còn lại, nghe thấy Minh Khâm nói vậy thì đặt xiên thịt trên tay xuống, nói: "Vậy thì về phòng ngủ thôi."
Lục Hoài Dã và Minh Tư Ngạn đứng bên cạnh nhau, Minh Tư Ngạn thì thầm vào tai Lục Hoài Dã, có vẻ như họ đang chúc nhau ngủ ngon.
Hạ Văn Nam lén lút bước đến sau lưng Minh Lộ Xuyên, cố tình ghé sát vào anh rồi hét lên: "Ê!"
Minh Lộ Xuyên quay lại, vô cùng bình tĩnh liếc nhìn cậu.
Hạ Văn Nam hơi tiếc vì không hù Minh Lộ Xuyên thành công, nói: "Chúng ta cũng về đi."
Minh Lộ Xuyên chưa kịp đáp, Minh Khâm đã quay lại, khuôn mặt tươi cười nói với bọn họ: "Phòng của hai đứa ba đã cho người dọn dẹp xong rồi, mai là cuối tuần nên không phải đi làm, sáng mai không được về liền đâu đấy."
Hạ Văn Nam không nói gì, cậu nhìn Minh Lộ Xuyên, kết quả Minh Lộ Xuyên chỉ đáp lại Minh Khâm đúng một chữ: "Vâng."
Hạ Văn Nam thất vọng vô cùng, đành làm bé ngoan đi theo Minh Lộ Xuyên lên phòng ngủ ở tầng hai.
Đây là lần thứ hai qua đêm ở nhà họ Minh, tâm trạng của Hạ Văn Nam khi nằm cùng giường với Minh Lộ Xuyên cũng đã thay đổi rất nhiều. Đèn trong phòng đã tắt, Hạ Văn Nam vẫn nằm sấp trên giường xem điện thoại di động, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu sáng một nửa khuôn mặt của Minh Lộ Xuyên, có thể thấy Minh Lộ Xuyên đang nằm ngửa, nhưng hắn vẫn chưa ngủ mà đang mở mắt.
"Đừng nghịch điện thoại nữa." Đột nhiên Minh Lộ Xuyên nói.
Hạ Văn Nam quay sang nhìn hắn.
Giọng Minh Lộ Xuyên bình bình không chút gợn sóng: "Coi chừng mù mắt."
Hạ Văn Nam úp điện thoại di động xuống gối, vẫn duy trì tư thế nằm sấp, nói: "Minh Lộ Xuyên."
"Gì?"
"Anh có phiền không nếu tôi hỏi một câu hỏi nhỏ liên quan đến chuyện riêng tư ngay giữa đêm khuya?"
"Phiền."
"Ò… vậy thì xin lỗi, cho tôi hỏi anh đã đ*ng d*c bao giờ chưa?"
Một Alpha sẽ không thể tự mình đ*ng d*c mà phải bị k*ch th*ch bởi pheromone của Omega, tất cả những kiến thức sinh lý cơ bản này, Hạ Văn Nam đều biết hết.
Minh Lộ Xuyên không trả lời ngay câu hỏi này, mà im lặng sau một lúc lâu mới nói: "Tôi sắp ba mươi tuổi rồi, tôi là Alpha."
Hạ Văn Nam gật đầu tỏ ý đã hiểu: "Vậy đối tượng của anh đâu?"
Minh Lộ Xuyên quay đầu lại nhìn cậu, tóc hắn cọ vào vải gối phát ra âm thanh sột soạt rất rõ.
Hạ Văn Nam không đợi biết đáp án, tiếp tục nói: "Tôi chỉ đang nghĩ là, một Alpha sẽ bị hấp dẫn bởi pheromone Omega, cho dù có thích Omega đó hay không cũng sẽ bị k*ch th*ch đ*ng d*c, thực sự là có hơi đáng thương."
"Đáng thương?" Trong màn đêm tăm tối, Minh Lộ Xuyên hỏi lại.
"Ừ, ví dụ như anh không thích chó, nhưng lại bị tiêm thuốc khiến anh phải đ*ng d*c với chó, sau đó anh không thấy đáng thương à?"
"Hạ Văn Nam."
"Hả?"
"Trong thế giới của em, ngoại trừ gà với chó thì không còn người bình thường nào sao?"
"Không phải, đây chỉ là ví dụ thôi. Tôi sử dụng gà với chó làm ví dụ vì nó có thể mang lại góc nhìn trực quan nhất cho anh. Nói trắng ra là, con người bị pheromone khống chế, so với một con chó đực nhìn thấy chó cái trong thời kỳ đ*ng d*c có khác gì nhau đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!