Chương 40: (Vô Đề)

Hạ Văn Nam nhìn người phụ nữ không rõ mặt trong cuốn vở vẽ qua tia sáng yếu ớt, cậu cảm thấy ngón tay mình dính đầy bụi, vô thức chà sát hai đầu ngón tay với nhau.

"Nhưng không phải chú Minh Khâm là…?" Hạ Văn Nam bối rối.

Minh Lộ Xuyên nói: "Ừm, nhưng khi đó tôi còn quá nhỏ. Ở tuổi đó tôi không biết gì cả, lúc đó nhà tôi vẫn còn nghèo, ba phải dành rất nhiều thời gian để ra ngoài làm việc mới có thể nuôi sống hai người, ông ấy không thể quan tâm chăm sóc tôi. Khi còn học mẫu giáo, hầu hết các bạn cùng trang lứa đều là Beta, tôi thấy mẹ của bọn họ đều là những người phụ nữ để tóc dài, cho nên tôi đã nghĩ mẹ của mình cũng là một người phụ nữ có mái tóc dài."

Hạ Văn Nam gật đầu: "Thì ra là vậy."

Ký ức tuổi thơ này đối với Minh Lộ Xuyên cũng chẳng vui vẻ gì, hắn kể lại bằng một tông giọng rất nghiêm túc, khiến Hạ Văn Nam không tiện cười giỡn với hắn như thường ngày, ngược lại cậu còn tự hỏi liệu mình có nên nói gì đó để an ủi hắn không.

Cuốn vở chỉ vẽ được tầm chục trang, còn lại là những tờ giấy trắng trơn, có lẽ cậu bé Minh Lộ Xuyên ấy chợt nhận ra mẹ mình không giống như thế này nên không còn hứng thú vẽ vời nữa.

Hạ Văn Nam đặt cuốn vở vẽ về lại kệ gỗ, nhìn hàng hàng búp bê gỗ, nói: "Ba anh đã làm việc rất vất vả để tặng anh một món quà quý giá."

"Ừm." Minh Lộ Xuyên nói, "Sau khi chuyển nhà mấy lần, đa số đồ hồi bé của tôi đều mất hết, chỉ có cái này vẫn còn giữ lại."

"Ít nhất anh vẫn còn một người ba, tôi mất cả ba và mẹ, hơn nữa cũng không có ký ức nào về họ." Hạ Văn Nam thầm nghĩ rằng chính mình là người thê thảm nhất, người cha Alpha kia của Minh Lộ Xuyên vẫn còn sống, chỉ là hắn không muốn nhận người cha đó thôi.

Nói xong, Hạ Văn Nam lại cảm thấy so sánh độ đáng thương của hai người rất vô nghĩa, vội vàng đổi giọng, nhẹ nhàng nói: "Anh tìm được dụng cụ chưa? Bây giờ đi sửa chữa đường điện phải không?"

Minh Lộ Xuyên nói: "Tìm thấy rồi, đi thôi."

Đường điện của vườn hoa được nối ra từ biệt thự, cho nên hòm điện cũng đặt tại phía đông biệt thự, cách nhà kho không xa.

Khi Minh Lộ Xuyên đang kiểm tra mạch điện, Hạ Văn Nam giúp hắn cầm đèn pin chiếu ở bên cạnh, thấy động tác của Minh Lộ Xuyên không thành thạo lắm, mất hồi lâu cũng không tìm ra được chỗ có vấn đề, cậu nói: "Nếu không sửa được thì thôi, tiện thể mọi người giải tán luôn." 

Minh Lộ Xuyên không ngừng động tác, nói: "Em không muốn tiếp tục nữa?"

"Chắc vậy, tôi không có gì để tán gẫu với bọn họ."

"Em không thích Đoàn Ninh?"

"Vẫn ổn, không thích cũng không ghét." Vì Hạ Văn Nam phải chiếu đèn cho Minh Lộ Xuyên nên phải cúi người khuỵu gối xuống, khuỵu một lúc lâu cậu không nhịn được chống tay lên vai Minh Lộ Xuyên.

Một bên vai của Minh Lộ Xuyên hơi chùng xuống, cùng lúc đó có một tiếng xẹt nhỏ phát ra từ hòm điện, đèn xung quanh biệt thự đột nhiên sáng bừng lên.

Hạ Văn Nam nhảy bật về phía sau nửa bước, kinh hoàng: "Minh Lộ Xuyên!"

Minh Lộ Xuyên từ tốn đứng dậy: "Chuyện gì?"

Hạ Văn Nam xoa ngực: "Tôi tưởng anh bị điện giật."

Minh Lộ Xuyên cúi xuống thu dọn dụng cụ lăn lóc trên mặt đất: "Đây là phản ứng của em khi tôi bị điện giật à?"

"Tôi đang định tìm cây gậy để đánh anh."

Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu lên, nhìn cậu một cách lạnh lùng.

Hạ Văn Nam cảm thấy mình rất vô tội: "Không thì sao? Đây không phải là phản ứng bình thường à? Đừng nói là tôi phải ôm anh để bị điện giật chung nha?"

Minh Lộ Xuyên đã bỏ đi.

Khi Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên trở lại vườn hoa, Đoàn Ninh đang đứng bên cạnh Minh Khâm, có vẻ như định xin phép ra về.

"Sao đã về rồi? Vẫn còn sớm mà?" Hạ Văn Nam thản nhiên nói một câu khách sáo để xã giao bình thường, vừa dứt lời cậu không khỏi muốn ngáp một cái, cậu vội vàng quay người, thấy Minh Lộ Xuyên ở bên cạnh thì úp mặt vào lồng ngực Minh Lộ Xuyên lén ngáp một cái.

Đoàn Ninh nói: "Cũng khuya rồi, ngày mai còn phải đi làm."

Minh Khâm nói: "Lần này con về, chú vẫn chưa biết con đang làm làm việc ở đâu đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!