Gió đêm bắt đầu nổi lên, có làn gió thổi qua mặt Hạ Văn Nam khiến gò má nóng bừng vì uống bia của cậu cảm thấy man mát, cơn say cũng dần dần kéo đến.
Đoàn Ninh không uống, cầm ly đồ uống trong tay nói: "Chuyện của Lộ Xuyên khi còn bé thì cậu ấy sẽ tự kể với Văn Nam, anh không biết nhiều lắm đâu." Nụ cười trên mặt anh nhạt đi, cơ thể hơi ngả về phía sau, dường như bắt đầu cảm thấy mệt.
Lúc này Minh Lộ Xuyên lạnh nhạt nói: "Tôi kể cho em ấy về chuyện hồi bé của mình rồi."
Minh Tư Ngạn nhích người lại gần Hạ Văn Nam: "Tiếc là Văn Nam quên mất rồi."
Hạ Văn Nam nói: "Tôi sẽ nhớ lại thôi."
Đoàn Ninh hỏi: "Quên cái gì?"
Không ai trả lời.
Minh Tư Ngạn nhìn xung quanh, cười một cái rồi đổi chủ đề, cậu ta hỏi Đoàn Ninh có thể tự về nhà được hay không.
Hạ Văn Nam không hứng thú lắm với cuộc trò chuyện của họ, cậu hơi xoay người, nhìn Minh Tư Thần đang ngồi trong góc. Bên cạnh Minh Tư Thần là thím Trương, đút cho cậu ăn suốt buổi tối hôm nay.
Thím Trương gắp một miếng thịt ba chỉ cắt nhỏ đưa đến miệng Minh Tư Thần, Minh Tư Thần lắc đầu, có vẻ không muốn ăn.
"Con có muốn đi nghỉ không?" Thím Trương hỏi cậu.
Minh Tư Thần không trả lời.
Thím Trương tự mình đứng dậy, nói với Minh Khâm rằng Tư Thần sẽ đi nghỉ ngơi.
Minh Khâm gật đầu: "Tư Thần nên đi ngủ sớm."
Thím Trương đẩy Minh Tư Thần ra khỏi vườn hoa.
Ánh mắt Hạ Văn Nam cứ dõi theo bóng lưng của họ, nhìn thím Trương chầm chậm đi từng bước, đẩy xe lăn qua phiến đá trong vườn, biến mất ở cổng lớn.
Đúng lúc này, đèn trong vườn đột nhiên tắt phụt, chỉ còn lại ánh đèn hắt vào từ cổng biệt thự.
Mọi người đều sửng sốt, Minh Khâm kêu lên một tiếng "Ôi", trong bóng đêm, dường như có thể nghe thấy âm thanh xung quanh rõ hơn, chú nói: "Chuyện gì vậy?"
Một lúc sau, mắt Hạ Văn Nam mới quen bóng tối trước mặt, nhờ vào ánh đèn hắt vào mà có thể thấy rõ bóng người khác trong vườn.
Doãn Trạch Cạnh nói: "Chắc là hệ thống dây điện có vấn đề, lần trước bác Lý dùng máy cắt cỏ, có vẻ như cắt phải dây điện rồi."
"Hôm nay bác Lý lại không có ở đây."
Bác Lý là tài xế kiêm người làm vườn của nhà họ Minh, ông thường sửa chữa các thiết bị điện hoặc dây điện bị hỏng hóc, nhưng hôm nay ông đã xin nghỉ phép nên không ở đây.
Hạ Văn Nam tự hỏi có nên giải tán đám đông hay chưa, lúc này Minh Lộ Xuyên đứng dậy nói: "Để con đi xem thử."
Minh Lộ Xuyên rời bàn ăn, bước hai bước rồi dừng lại, hắn đứng ngược sáng nên từ góc độ của Hạ Văn Nam không thể nhìn rõ khuôn mặt của hắn, chỉ nghe thấy hắn nói: "Đi chiếu đèn giúp tôi."
Hạ Văn Nam không suy nghĩ gì lập tức đứng dậy: "Ừm." Cậu thà đi sửa đường dây điện cùng Minh Lộ Xuyên còn hơn là ở đây ngồi nghe Minh Tư Ngạn và Đoàn Ninh tán gẫu như chị chị em em.
Minh Lộ Xuyên đi đến nhà kho nhỏ ở phía Đông, Hạ Văn Nam theo sát đằng sau hắn, ánh đèn từ biệt thự không hắt được đến đây, xung quanh càng lúc càng tối.
Hạ Văn Nam không quen với khung cảnh xung quanh, cậu bước đi chậm lại, thì thầm: "Minh Lộ Xuyên."
Minh Lộ Xuyên dừng lại, nói: "Lén lút cái gì vậy?"
Hạ Văn Nam cảm giác mình đã bước tới trước mặt Minh Lộ Xuyên, tuy chưa đụng vào người hắn nhưng cũng đã cảm nhận được hơi ấm của đối phương phả vào người, cho nên cậu dừng lại, tiếp tục thì thào: "Không phải chúng ta đang đi ăn trộm à? Không thì anh đi nhanh như vậy để làm gì?"
Vừa nói, tay Hạ Văn Nam không để yên, cậu vươn tay chạm lên ngực Minh Lộ Xuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!